Ngỡ quên, và ngàn ngày nhớ - Chap 28
Một năm nữa đã qua, hiện thực xa vời quá khứ, ngày mai sẽ thế nào? Chỉ biết đêm thật dài.
Tôi sợ màn đêm, bởi đó là thời khắc duy nhất của ngày, tôi cho phép mình chìm trong nhịp sống thật của con tim, và nhớ em...
Em thường cười buồn khi nhắn nhủ đến tôi, đừng thức khuya nữa, sau này già hơn Mi đó nghe.
Sau này sẽ thế nào?


























Social Links: