News Ticker

Menu
Con bạn thân,26,Cười lên cô bé của tôi,80,Danh Sách Truyện,5,Drop,5,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,25,Nhật ký chăn rau,1,Sad Ending,2,Tâm Sự,76,The Khải Huyền,16,Truyện 18,1,Truyện Ma,5,Truyện Ngắn,107,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Yêu thầm em gái bạn thân,1,

Arquivo do blog

Recent in Sports

Header Ads

Seo Services

TRAVEL$type=carousel

BUSINESS$type=complex$count=4

Browsing "Older Posts"

Ngày không tên

Saturday, June 29, 2013 /
Có những ngày mọi thứ như ngưng đọng trong trái tim mình. Thời gian như giết dần giết mòn những tin yêu chưa kịp thắp.
Có lẽ chẳng còn có cơ hội để được bắt đầu từ những tổn thương ngày một dày đặc hơn. Ngày cứ như chuỗi cực hình ban phát hình phạt cho kẻ tội đồ mang trên mình bản án.
Sự vô cảm chen lấn đến mức tội nghiệp, dù thứ cảm xúc hiện hữu trong trái tim phải chấp vá biết bao nhiêu lần.

Người đi qua tôi miệt mài những lãng quên. Có khi nào đó người nhớ rằng đã từng yêu một ai đó thật lòng dù chỉ như cầu vồng thoáng xuất hiện khi tạnh một cơn mưa.
Giá trị kỉ niệm có lẻ nào chẳng được chắc lọc để không thể đánh đồng cảm giác của từng người xuất hiện trong cuộc đời mình.
Những ngày tháng ấy, có cả nụ cười lẫn sâu vào nước mắt. Bẽ bàng nhận ra quá nhiều thứ không thật hoặc giả không xác định được trái tim của một con người.
Chẳng hiểu nỗi được mình thì sao có thể hiểu nỗi một ai?! Liệu những tình cờ có làm nên dấu kỉ niệm khắc ghi hình ảnh của ai khác trong cuộc đời mình.
Mình không biết, liệu thứ tình cảm đó có thật đã từng ngự trị trong trái tim mình? Dù rằng những thứ mình nhận được khiến mình hạnh phúc và ấm áp biết chừng nào.
Mình chưa từng dám đối diện với tình cảm thật của mình, dù đôi lúc buông trôi chỉ để thứ cảm xúc đó tự do hiện hữu mà không phải cố gắng che giấu những chênh lệch khó mà vượt qua đó.
Cuộc sống này thật trớ trêu, tạo hóa cứ đem đặt vị trí hai con người từ những nơi xa lắc lại gần nhau rồi cũng như vậy tách họ ra khỏi sự gắn kết mà không biết đến bao giờ gặp nhau được nữa.
Mình đã mệt cả một con tim không còn sức trì kéo những yêu thương giành giật nào. Mình không muốn thế vào chỗ trống của một ai.
Đắng cay nhất là mình luôn phải đóng thế, cái cảm giác đó thật đáng ghét. Nó khiến mình trở thành anh hùng rơm trong cuộc cứu cánh cuộc đời ai đó, rồi những tổn thương chỉ nhận về cho riêng mình.
Muốn im lặng, muốn vùi vào những lãng quên cố hữu. Muốn nắm chắc con tim không trượt ngã trước tình cảm chưa hẳn là dành cho mình.
Có ngày, mình sợ tất cả, sợ những con người, sợ âm thanh náo nhiệt của phố. Sợ màn đêm ủ ê mình qua bờ hiện thực đau đáu những nỗi buồn. Và sợ chính bản thân mình vì đã quá cô đơn mà hy vọng những điều huyễn hoặc...
Giá mà những yếu mềm rời bỏ mình đi mất...

Em yêu anh, được không? (2)

/

Anh dừng xe ngay trước con đường vẫn được gọi là “đường tình yêu”, rồi quay lại nhìn Đan, rất dịu dàng: 

- Cố gắng để đủ tiêu chuẩn được yêu em, có được không? 
- “Anh”… 
- Anh tên là Phong.Cùng phượt Tây Thiên với em 4 tháng trước! 
- What? Anh từng đi Tây Thiên với em? Sao em không nhớ! 
- Vì em dựa vai chàng trai của em và ngủ suốt cả đường về. 
- Ơ, sao anh biết em? 
- Vì lúc đó anh ngồi phía sau em và ước rằng người con trai kia là anh! 
- Ôi, mẹ ơi! 
- Ai bảo em xinh, em phải tự giải quyết chứ, gọi mẹ làm gì? 
- Ơ, nhưng sao để ý em xinh làm gì? Xinh để người ta ngắm chứ! 
- Không nhớ cả đoạn đường leo, em cứ lải nhải chửi thằng đi trước giọng gì mà nói như gà í. Có như anh nói 1 chữ, em chỉnh 1 chữ không. Gì nhỉ: Bóng rổ. “ Rổ đâu mà rổ” “ người ta nói là bóng dzổ”. “Trời gì mà nặng thế, như cả rổ đá ấy” 
- Ối, thật á? 
- Vâng. Không thật, thì tôi chả có mặt ở đây đâu thưa cô! 

Đan không nói nữa, cô nhìn anh rồi bật cười. Vẫn nụ cười khanh khách trong veo cùng cht giọng lanh lảnh mà anh yêu ngay từ buổi chiều hôm ấy. Gió đang lùa vào tóc cô, nhẹ bay. Tim Phong xốn xang. Anh lùa tay mình vào trong tóc Đan, mùi hương tóc thoảng qua dịu dàng khỏa lấp những khoảng trống bên trong. Anh đã yêu cô từ lần ấy, lần nhìn cô gái nhắm mắt ngủ ngon lành trên cả đường đi Tây Thiên. Cô gái có nụ cười trong veo, giọng nói dễ thương trên chuyến xe hôm ấy. Cô gái có mái tóc thơm mùi bạc hà xõa ra trên vai chàng trai nọ, say sưa ngủ, môi khẽ bĩu ra, đáng yêu đến vậy. Yêu từ cái nhìn đầu tiên, Yêu từ những dòng status nhẹ nhàng như tâm hồn ngọt lịm của cô. Yêu từ những bức ảnh thậm chí nhí nhố nhất cô chụp với bạn bè. Yêu lắm! 

- Đi tiếp! 
- Đi đâu? 
- Phía trước là con đường tình yêu? 
- Thôi, qua làm gì chỉ vài hôm là tận thế mất rồi. Đường cũng sập mà người cũng bẹp, yêu cũng đừng mong có hậu! 
- Đã thế càng phải yêu cho hết biết. 

Nói rồi “ Anh” cúi xuống,chạm nhẹ lên má Đan. Thật chậm, thật êm. Đan không phản ứng lại nhưng cô thấy tim mình đập mạnh, chộn rộn và xốn xang như những ngày đầu yêu Huy. Không phải tình cảm nhợt nhạt, mệt mỏi giống sau này càng không phải trái tim lạnh lẽo, hoang vắng như những ngày sau chia tay cho đến bây giờ. Mấy tháng rồi vẫn chưa một lần biết đập mạnh, mọi thứ nhạt nhẽo đi qua như cuộc sống vốn lặng lẽ trôi quên mất sự tồn tại của Đan. 

- Này, Phải đào tạo lại em cách yêu anh mới được! 
… 

Và anh đến mang theo những sáng mai bừng tỉnh: Dậy đi con heo, người ta đi ăn trưa hết rồi. Đan oài mình vùi chiếc điện thoại xuống gối. Giấc ngủ nướng mang theo một nụ cười thật êm. 
Và anh đến mang cho em những buổi chiều lộng gió, những ngóc ngách phố cổ có khi mình anh đứng đã chắn lối: Em có tin anh cho em lạc luôn đây được không? 

Và anh đến để đêm nào Đan cũng được cười thật tươi trước khi đi ngủ , chìm vào giấc mơ hay chính cô đang chìm vào những ngày trong mơ 

“Anh đến bất ngờ và dịu dàng quá đỗi. Trái tim em mong manh chỉ muốn vỡ oa. Nhưng chàng trai trước cũng yêu em nhiều đến thế, rồi dứt tay bước đi, bỏ lại em một mình không chút luyến tiêc với niềm đau trọn vẹn. Trong em lúc này thiếu thốn niềm tin cũng hoang vắng hi vọng. Trong em lúc này chông chênh va chếnh vếnh quá” 

Đan viết thêm một đoạn vào cuốn Nhật kí mới thay kể từ ngày Huy bỏ rơi cô. 
Những dòng nhật ký ấy có “Anh”, có những ngày ngọt lịm anh dạy cô cách yêu, nhưng cũng có những đêm cô nghiến răng viết chữ “ HUY” to đùng vào cuốn sổ. Chỉ vì muốn gằn tay để nỗi nhớ đừng quá miên man, để dặn mình rằng đã bị bỏ rơi rồi.Thật rồi! Chẳng phải một giấc mơ. 

Có tiếng buzz yahoo. 

“Anh”: Em ngủ chưa? 
Đan: Chưa! Em buồn! 
“Anh”: Biết ngay mà! Mình dự quá chuẩn? 
Đan: Chuẩn gì mà chuẩn! An ủi “học trò yêu” của anh đi? 
“Anh”: cho xem cái này 

Là hình ảnh anh mặc áo hai dây, đầu đội nơ đứng theo kiểu gangnam style “cực lố”. Đan bụp miệng cười như nắc nẻ. Cả một slide show những hình ảnh nhí nhố khiên Đan ngã nhoài ra giường để cười: 
Đan: “ Ối anh ơi! Em phải đăng lên face đây! Hàng hot. Anh giao bằng chứng cho kẻ thù rồi” 

“Anh”: Sao cũng được, chỉ cần em vui 

Đan khựng lại, cô tần ngần nhìn ô cửa sổ chat. “Chỉ cần em vui”? Chẳng phải Đan cũng đã dành tất cả những lời đó cho Huy sao? Chẳng phải cô cũng yêu đến quên mất sĩ diện, đánh mất kiêu hãnh và đôi khi bỏ rơi cả tự trọng chỉ mong anh vui sao? Lặng nhìn nick “Anh” chèn giữa hai hình trái tim rồi khẽ gõ: 

- Còn chưa đấy 1 ngày nữa là tận thế? 
- Ừ, đang đợi. 
- Thật sao? 
- Ừ, đang rất sốt ruột đợi để kết thúc hết đây. Anh mệt mỏi vì trò chơi này rồi. 
- Mệt? 
- Ừ,rất mệt khi ngày nào cũng phải đợi chờ ngày kết thúc. Trò chơi này thật …dở hơi quá đi. 
“ Mệt mỏi”, mệt mỏi khi đi bên cạnh em, mệt mỏi khi nói chuyện với em, mệt mỏi khi yêu em. Em là đứa làm tất cả những người xung quanh em, yêu em mệt mỏi sao? Cảm xúc của Đan xáo trộn. Đột nhiên cảm giác trong suốt trống rỗng lại ùa về. Mất phương hướng. 

BUZZ 
BUZZ 

Tiếng buzz thứ 3 cũng là lúc Đan bấm tay vào nút nguồn tắt phụt. Mọi chuyện chấm dứt thế đấy. Ừ chỉ là trò chơi thôi mà. Yêu chơi mà. Và nó cũng chỉ kết thúc trước một ngày và 22 giờ thôi mà. Đan im lặng nghe những giọt nước mắt mình khẽ rơi. Cô tự hỏi : Trong mình bây giờ là tình yêu hay tiếc nuối những ngày qua? Chính Đan cũng không biết! 

… 
- Em ở đâu đấy, Đan! 
- Em ở nơi mình đã hôn nhau rất nhiều lần, nếu anh còn nhớ! Vẫn ở đấy thôi! 
- Sợ tận thế không? 
- Không sợ. Chẳng gì đau bằng cảm giác bị anh bỏ rơi lúc đó. 
- Sắp mưa đó, về đi! 
- Kệ em! 

Đan lặng lẽ cúp máy, nước mắt hòa trong những giọt mưa đầu tiên mặn chat. Mặn đến đắng long, đến chạm cả vào tim. Nhói nhói. 

Huy dựng xe nhìn cô bé anh từng yêu ở đó. Đã ngỡ chia tay khi hết yêu sẽ giúp em vững chãi hơn. Đau một lần thật đau ắt sẽ buông. Nhưng nhìn em lúc này, anh thấy tim mình quặn lại. Cô gái bé nhỏ một mình giữa cơn mưa đêm lạnh. Huy tiến tới, ôm chặt cô vào lòng mình bỗng muốn bảo vệ, muốn chở che trở lại như… một cô em gái bé bỏng: 

- Em còn yêu anh? 
- Em…còn 
- Sao không hỏi anh lý do rời xa em? 
- Em không muốn biết 
- Vì anh “ Hết Yêu” em, chính anh cũng không điều khiển được nhưng….. 
- Thương hại đúng không Huy? 
- Nhất định phải là anh sao? 
- Em không biết! 
- Ban nãy, em muốn người đến với em là anh hay chàng trai mới quen? 
- Em… 

Đan ngước mắt lên, kịp nhìn thấy có một chàng trai cao 1met85 đang đứng lặng nhìn cô trong vòng tay Huy. Trên gương mặt kia là mưa hay nước mắt. Đôi mắt nhìn thẳng vào cô lênh láng buồn, đôi mắt ấy nhìn cô bằng yêu thương dịu dàng cũng bằng nỗi đau không gì thay thế nổi.
 
Chậm chậm đưa tay lên miệng, cắn mạnh rồi quay đi. Ấy chẳng phải là cách Đan dậy anh khi điên cuồng muốn làm một điều gì đó dù biết điều đó là sai sao? 

- Em đã mong không phải anh! 

Đan nói vội khi đẩy Huy ra, cô chạy theo chàng trai ấy. CHàng trai mà trái tim cô chỉ lưu một chữ “Anh” vẹn tròn. Tiếng xe máy rồ gas 

- “Anh”! 
….Em yêu anh, được không? 

Đan hét to như muốn xé nát cả bầu trời mưa. Tiếng máy vẫn đều đều vang lên. Chân Đan không bước nữa. Cô đứng đó. Nước mắt tuôi xối xả. Tay lại đưa lên miệng, cắn mạnh, để đừng bước đến bên anh, để đừng làm phiền anh khi anh đã mệt mỏi thật rồi. Nước mưa như chảy vào tim cô hay nước mắt trào ra ngoài không đủ hết, ngược chảy vào trong. Đan khóc như một đứa trẻ. Tay đầy những vết răng đỏ lựng. Cắn. Vẫn không thôi cắn. 
Phong giằng mạnh tay cô ra, vuốt ve trong tay mình. Mắt anh buồn, buồn vô hạn và xót, xót xa lắm: 

- Ngốc ơi! Anh đợi tận thế qua đi. Chỉ để nói với em rằng: “Anh yêu em! Là thật đấy! Đếch đùa đâu!”
 
HẾT

Em yêu anh, được không? (1)

/

Đan co mình trên chiếc xe exciter hun hút lao đi trong đêm đông lạnh. Vòng tay hờ hững đặt ngang eo chàng trai phía trước, không xiết chặt cũng chẳng buông lơi. Gió lạnh lẽo lùa vào khoảng không giữa họ. Đan bỗng thấy tim mình hoang vắng quá. Trời phía trước là những khoảng đen bất tận. Đan và anh đã đi qua biết bao ngày ngọt ngào tươi sáng. Hạnh phúc quá chăng để chẳng bao giờ kịp lường trước sẽ có những ngày như hôm nay. Mệt mỏi, chán nản sau 4 năm yêu nhau. Hết yêu hay chỉ là nhất thời? Đan thấy nước mắt mình chực trào ra, cô đưa tay cắn chặt môi. Tự làm đau mình để ngăn bản thân làm những điều điên cuồng. Huy vẫn im lặng. Có phải cảm giác trong anh lúc này cũng giống cô?

- Em muốn nói chuyện?
- Chuyện gì giờ này nữa! Đi cả tối rồi. Mai anh còn thi!
- Em muốn nói chuyện!

Đan lặp lại, nhấn mạnh hơn vào từ “muốn” bằng giọng mệt mỏi nhưng kiên nhẫn.

- Thôi được rồi, em nói đi.
- Hoặc cùng cố gắng vượt qua hoặc …dừng lại! Em không thể đi bên anh mà chỉ nghe tiếng anh thở dài, mệt mỏi, chán nản! Anh ngán đi với em đến vậy sao?

Những từ cuối cùng Đan bật ra khó nhọc lắm. Tình yêu của cô, ba năm đại học với biết bao kỉ niệm không thể xóa nhòa. Cô đã yêu “Anh” bằng tất cả những non nớt ngây thơ của cô gái năm nhất, bằng tất cả mạnh mẽ phá cách của cô gái năm hai và chín chắn hơn, dịu dàng hơn của thì hiện tại. Vậy mà…

- Thứ 2. Anh chọn giải pháp thứ 2
- Anh….

Đan không nghe được tiếng Ừ khẽ lắm mà cũng sắt đá lắm từ Huy, không nghe được chính miệng mình đang lặp lại những từ ấy. Cô chỉ nghe gió lùa vào tóc, len vào tai, chảy thẳng vào tim. Lạnh toát. Nước mắt nghẹn lại. Cắn chặt tay, thật đau để không khóc hoặc ít ra không thấy mình đang khóc. Mất thật rồi. Anh rời xa cô thật rồi. Đan thấy tim mình giật lên từng hồi, nghẹn lại. Khó thở quá.

Đan nằm lặng trên giường hồi lâu, như bất động, mắt mải miết nơi những ngôi sao trên trần nhà do chính tay Huy hì hục trang trí, nước mắt cứ thản nhiên chảy ướt đẫm gối, giống như đó là thứ duy nhất cử động trên gương mặt. Nhưng hình như Đan không quan tâm đến điều đó. Ngay cả đến lý do anh ra đi, Đan cũng không quan tâm nữa. Bởi vì cuối cùng cũng chỉ bởi “ Hết Yêu” bởi vì cuối cùng thì cô cũng mất anh mà thôi. Đào bới thêm vào một kết thúc không đẹp chỉ làm tổn thương thêm mối tình bao năm qua cô gìn giữ, nâng niu. Đan không muốn nghĩ nữa.

- Mày tỉnh lại đi! Tiếc gì thứ đàn ông đấy!

Ào… Cả một gáo nước to đùng tát lên mặt cô, lực mạnh và rát. Đan im lặng, nhắm mắt rồi liếm môi. Nước mắt được dịp ào ra, mọi uất ức được đà nấc lên thành tiếng trên vai Thư.

- “ Thôi, sắp tận thế rồi. FA đi mà còn xõa”.

Đan dù đang buồn không nhúc nhích cũng không thể không suýt cười vì lời động viên của con bạn chí cốt.
2h15 phút đêm, Đan ngồi trước bàn máy tính, hướng mắt ra xa xa nơi những cơn mưa cuối mùa đang rả rich rơi. Những hạt mưa bay bay chạm nhẹ vào ánh sáng nhẹ buông nơi chiếc đèn cao áp bên đường. Những hạt mưa nhuộm vàng như những hạt bụi hiếm hoi giữa trời đêm. Mắt Đan lướt lên list bạn bè, nick chat của Huy im lìm, hằn rằng anh đang tránh cô. Đan cầm chiếc điện thoại, di đi di lại muốn gửi một tin nhắn đến “ Anh Yêu”, cô chạm nhẹ vào số điện thoại anh. Cuộc gọi đến vẫn tiếp tục. Đan nhắm mắt, ghìm tay mình lại. Để cho tim mình đau. Để sau bao nhiêu ngày xa anh, lại được chiều chuông bản thân mình bên anh. Thèm anh, thèm yêu, thèm được quan tâm anh. Ngày nào cũng vậy, sáng nào tỉnh dậy cô cũng muốn được gọi anh dậy, trưa nào cũng muốn mang cơm cho anh và đêm nào cũng muốn qua webcam được biết anh đã yên giấc.

“ Mày sinh ra là để yêu. Không yêu chắc mày chết mất. Thôi kiếm anh khác đi”. Thư đã từng bảo Đan vậy. Với Trang một phút không được quan tâm đến anh, không được yêu thương anh, giống như dài một thế kỉ vậy. Có phải bởi vậy mà anh rời xa cô, có phải bởi vậy mà anh ngột thở trong tình yêu của cô. Đan chạm tay vào ô cửa sổ, vuốt những hạt mưa nhỏ bay bay từ bên ngoài. Không chạm đến, cũng không muốn chạm đến những mong mạnh, dễ vỡ ấy. Như chính trái tim mình , lúc này cô muốn vỗ về, muốn nâng niu nó quá.

Huy không nghe máy. Tiếng nhạc chờ vang lên đều đều rồi ngưng hẳn. Đan không cố bấm máy thêm lần nữa. Cô thấy lòng nhẹ tênh như những hạt mưa bụi khẽ bay ngoài kia. Mong manh quá

Đan lặng lẽ xoay về phía màn hình máy tính.Viết 1 dòng status dài ngoằng:

“Tuyển” Trai’ trước tận thế!
Tiêu chuẩn một: Bất cần
Tiêu chuẩn hai: Cao
Tiêu chuẩn ba: Đi exciter”

Bên cạnh rất nhiều bình luận có ý khích bác kiểu: Điên tình rồi, Hội chứng bị bồ đá đây mà, Dân tình rủ nhau tìm người yêu chống tận thế nhỉ?

“ Nếu anh có đủ các tiêu chuẩn trên thì sao, cô gái”?
“ Thì inbox”

Đan cười! Đan của bây giờ đã chẳng còn để ý đến mọi lời khích bác, bất cứ ai nói gì đi nữa cũng chẳng quan trọng bằng những việc cô muốn làm cho bản thân mình. Tận thế, Đan không tin nhưng trái tim cô thèm một chút vui tươi mới mẻ thì cô biết, hiểu và rất tin.

“Anh” bắt đầu câu chuyện trước:

- Yêu nhé?
- Ừ yêu!
- Yêu nhanh không tận thế mất!
- Ừ! Ngay và luôn!

Đan không lật lại profile chàng trai ấy, điện thoại cũng chỉ lưu 1 tiếng “Anh” đầy chênh vênh. Cô cất giấu chàng trai đó cho riêng mình hay thật ra đang che giấu cả chính bản thân mình. Những tin nhắn vẫn gửi hàng ngày như rằng họ đã yêu nhau. Bắt đầu bằng sự đáp lại thờ ơ ầm ờ cho đến ngày càng có nội dung hơn. Đan mặc kệ tất cả, mặc kệ và thả nổi cả cảm xúc của bản thân. Yêu hay không yêu với Đan lúc này không còn quan trọng nữa. Chỉ thấy bản thân cần yêu và cần phải quan tâm ai đó như thói quen vậy. Không Huy thì một ai khác là ai đi nữa cũng không còn quan trọng.

- Nếu anh yêu em thật thì sao?
- Thì… chia tay!
- Nếu không tận thế thật thì sao?
- Chia tay!

“Anh” tắt yahoo cái phụt, dòng trạng thái vẫn treo lơ lửng trước mắt Đan: Tình yêu ơi! Ngủ thôi nào:* từ ban nãy. Cô thấy tim mình lặng thinh, không một chút lay động. Cô không ảo vọng vào thứ tình yêu dễ dãi này càng không mong trái tim mình rung động lần nữa để bị tổn thương thêm. Nó đã quá yếu đuối rồi. Những vết thương chưa lành được mơn trớn bằng những tình cảm khác khi mất đi càng dễ yếu đuối mà thôi.
Khung cửa chat, đêm và “Anh”….

“- Mình gặp nhau, được không em?
- Làm gì?
- Hẹn hò chứ làm gì?
- Để làm gì chứ?
- Để “yêu “
- Anh đừng quên tận thế sắp rồi nhá?
- Thế mới phải yêu gấp, không trò chơi kết thúc lại chẳng được yêu.

Ngày hôm sau, Đan lại mỉm cười trước cửa sổ chat như thế.

Và hôm sau nữa, sau những chuyện trò vu vơ như vậy Đan lại khẽ mỉm cười chìm vào giấc ngủ, không mộng mị và tròn vẹn hơn.

Cho đến khi Đan nhận lời gặp ”Anh”,sau chính xác 87 ngày anh bình luận status của cô. Đan không hồi hộp. Từ rất lâu rồi cô đã xem anh như một người bình yên đi bên cạnh mình, để bớt nông nổi, bớt điên cuồng nỗi nhớ Huy. Chưa bao giờ với cô, anh được gọi bằng hai chữ “người yêu”.

Hoàng Quốc Việt một chiều gió, xe tấp nập, dòng người lướt qua vội vã. Đan trùm mũ áo lên quá đầu,tay nhét trong bao áo, nhỏ bé nơi một góc đường. Ở cô vẫn cái vẻ dửng dưng cố hữu. Chiếc exciter đỗ phịch trước mặt:

- “Anh” đến muộn 5 phút!
….
- Ơ, xin lỗi!

Cô gái phía sau bước lên trước, quàng tay qua cổ người con trái, hôn thắm thiết lên môi rồi quay lại liếc Đan một cái thật sắc. Chiếc exciter rồ gas, đi thẳng. “Chắc cô ta nghĩ người yêu cô ta là Bea Young Gun, Nhạt nhẽo quá”. Nói rồi bật cười một mình, khanh khách, không chút ngại ngần:

- Này, nóng ruột đến nỗi bắt tạm một anh cơ đấy hả?

Đan không ngước lên, cô nhìn đôi giày dưới chân. Bỗng thấy trơ trọi quá. Đột nhiên sợ phải đối diện quá. Chàng trai trước mặt không phải Huy, cũng không phải chỉ là một nhân vật “ANh”. Chàng trai ấy là da là thịt, cao 1met 85 và nặng 80 cân “to đùng” trước mặt cô đây. Vậy mà bao lâu này cô xem “Anh” không có thật chỉ tồn tại trên facebook và những tin nhắn. Đan sẽ tiếp tục như thế nào đây

- Này lên đi, exciter đang đợi em đấy.

Đan ngước lên, bắt gặp nụ cười. Sau khi ngồi phía sau xe rồi, cô mới lên tiếng:

- Vì em quen ngồi sau exci rồi!
- Rồi, anh chỉ đùa thôi. Ai mượn em khai. Thế này thì tí tẹo nữa là khi hết sạch luôn cho coi!
- Mơ đi! Em không “KFC” thế đâu! Cấm khẩu
- Ờ, đợi xem. Mà nói nhanh đi… không tận thế đấy

- Mà ăn đi… không tận thế đấy!
….
- Mà bắt nạt tôi đi … không tận thế đấy!

- Mà ngồi sát lại… không tận thế đấy!
- Anh điên à, liên quan gì?
- Hơ hờ, thế yêu đi không tận thế gì? Thì liên quan gì? Thế mà có đứa cũng nghĩ ra được đó thôi!
- Vì “thèm yêu”
- Thế anh đang thèm được ôm!
- Vơ vẩn

Nhưng rất nhanh, anh kéo tay cô lại đặt tay cô lên eo mình. MỘt tay vẫn vặn ga cho chiếc xe lao đi trong gió. Tay anh giữ chặt tay cô trong chốc lát rồi vội thả ra ở một khúc cua:

- Xe anh đi không quen. Bỏ ra giữ tay em là ngã ngay đó nên tự giác ôm anh đi nhá..
- Xe mượn à? 
- Ừ! Mượn cho đủ tiêu chuẩn! 
- Anh “ngon” nhỉ? 
Đọc tiếp Em yêu anh, được không ( phần cuối)

[Truyện ngắn ]Bỗng nhiên yêu em

/
"Anh đừng xoá tin nhắn này đi nhé!  Em....là một người rất thích anh. Em sẽ chỉ nhắn tin thôi, mỗi ngày chỉ một tin. Anh không trả lời cũng được. Vậy nên anh đừng xoá tin nhắn này nhé!"
 
Anh khá bất ngờ khi nhận được tin nhắn này. Bình thường những cô gái muốn tấn công anh thì rất nhiều nhưng anh chưa thấy kiểu tấn công trẻ con như thế này bao giờ.  
 
Nhưng bất ngờ cũng có nhiều kiểu, kiểu của anh là chỉ bất ngờ trong 5 giây. Bất ngờ vậy chứ không có nghĩa là sẽ quan tâm đến nó.  
 
Một cô gái mà chỉ dám đứng từ xa nhìn người mình yêu và chỉ có can đảm để nhắn tin giấu mặt thì cũng chỉ là một cô gái một là nhút nhát, hiền lành quá; hai là quá tự ti, thiếu bản lĩnh. Mà cả hai dạng này anh đều không có hứng thú.
 
Là một kỹ sư xuất thân từ trường xây dựng nhưng anh không có vẻ khô cứng của một con người làm kỹ thuật mà lại có dáng vẻ đào hoa của một chàng công tử.
 
Mà thực ra thì anh đích thực là một công tử còn gì. Từ nhỏ đã lớn lên trong sung sướng, được hưởng thụ những gì tốt đẹp nhất. Là con trai độc nhất trong gia đình, con giám đốc công ty.....con đường tương lai đã không có gì phải suy nghĩ.
Bên cạnh đó, anh lại còn được thừa hưởng nét đẹp trai của bố nên từ khi học cấp 3 anh đã có rất nhiều mối quan hệ - những mối quan hệ rất thoải mái và không phải suy nghĩ nhiều. Thường thì con gái chủ động đến với anh nhưng cũng thỉnh thoảng có vài cô gái xinh đẹp tỏ vẻ kiêu ngạo để anh đến chinh phục họ. Nói chung là anh chưa bao giờ phải suy nghĩ về chuyện bạn gái.  
 
Nói anh tự tin vào bản thân cũng đúng ....mà thực chất là còn có phần tự kiêu nữa......nhất là trong chuyện yêu đương.....
 
----------------------------
 
"Hôm nay anh đi làm có bị ướt không vậy? Tự nhiên trời mưa to quá nhỉ? Em đang ngồi bên cửa sổ ngắm mưa đây! Chẳng nhìn thấy gì cả! Chỉ là một màu đen thui thôi. Nhưng em vẫn thấy hay!"
Một cô gái mà chỉ dám đứng từ xa nhìn người mình yêu và chỉ có can đảm để nhắn tin giấu mặt (ảnh minh họa)
Giống hôm qua. Một tin nhắn được gửi đến và cũng vào lúc 11h. Là số máy đó!
Anh nhìn qua và nghĩ :" Cô gái này đúng là hơi có vấn đề rồi đó. Nhìn mưa tối thui mà thấy hay, đường bẩn chết được, hỏng cả bộ đồ mới của mình...."
 
Và anh tiếp tục làm việc. Không trả lời tin nhắn. Không phải là quá đáng. Anh chỉ thực hiện điều mà cô nói..
"Hôm nay tâm trạng anh có tốt không? Hôm nay em thấy không vui chút nào cả! Tại có vài chuyện làm em bực mình. Nhưng sau khi kéo miệng ra, lè lưỡi rồi nhìn vào gương em thấy tâm trạng thoải mái hơn hẳn. Hôm trước em xem phim thấy vậy nên bắt chước. Chỉ không ngờ nó có hiệu quả. Nếu khi nào thấy không vui anh hãy thử xem sao nhé"
 
11h. Đây là tin nhắn thứ năm. Ngày thứ năm. 
Nhưng thật trùng hợp. Hôm nay anh đang vô cùng bực mình đây. 
Sáng nay vừa cãi nhau với sếp về chuyên môn.
Dạo này công ty đã nhiều việc lại càng nhiều hơn vì mới có vài nhân viên mới vào làm việc. Phải hướng dẫn họ. Ai bận thì cũng hay cáu. Và trong nghề này  thì việc tranh luận về nghiệp vụ chỉ là chuyện cơm bữa.  
Nhưng sao mọi người lại cứ quá để tâm đến cái "chức" con trai giám đốc của anh thế nhỉ? Thái độ cứ như là không phải anh đúng nhưng vì anh là con giám đốc nên anh đúng.
Điều đó làm anh càng bực mình hơn....thấy khó chịu trong người nữa...
Lấy tay kéo miệng xuống, lè lưỡi rồi nhìn vào gương. Cái gì vậy??? Chắc mệt quá điên rồi "Mình mà cũng có lúc ngớ ngẩn vậy à?" _ anh thầm nghĩ và thấy buồn cười mình quá.
Nhưng đúng là tâm trạng đã đỡ hơn một chút...
Đây là tin nhắn thứ năm. Ngày thứ năm (ảnh minh họa)
------------------------------------
 
"Hôm nay là ngày Ngưu Lang - Chức Nữ gặp nhau theo truyền thuyết của Trung Quốc đấy! Anh có thấy đó là một tình yêu đẹp không? Em thì không thích câu chuyện này chút nào?Cả năm chỉ có thể gặp nhau được có một lần! Đau khổ chết được. Nhưng dù sao em vẫn chúc họ sẽ hạnh phúc"
 
Đúng là ngớ ngẩn thật. Truyền thuyết  mà cứ làm như thật vậy! Anh vô tình mỉm cười lúc đọc tin nhắn mà bản thân cũng không biết.
 
Đây là tin nhắn thức 10 và lần nào cũng là vào 11h đêm. Anh vẫn không hề nhắn tin lại.
 
---------------
 
Đã 2 ngày không có tin nhắn. Hôm nay là ngày thứ 3. Bây giờ là 10h45p.
 
"Không nhắn càng tốt! Đỡ có người làm phiền. Nhưng mà con nhỏ này bất lịch sự quá! Tự tiện nhắn tin cho người khác, giờ lại tự tiện không nhắn. Ít ra cũng phải báo cho người ta chứ..." 
Nếu tính đúng ra thì hôm nay đã là hôm thứ 16 rồi...
 
"Mà kể ra thì mình đúng là đào hoa thật. Trong số nhân viên mới lại có người thích mình. Con nhỏ đó cứ nhìn trộm mình suốt. Có lẽ tưởng mình không biết. Trông con nhỏ đó nhút nhát quá. Chẳng dám nói điều gì. Nhưng trà mà cô ta pha thì cũng ngon đó chứ...."
 
Anh miên man nghĩ...
 
Tít...tít...  có tin nhắn
 
Anh cầm lấy máy xem:
 
"Chắc anh đang thấy thoải mái vì em không còn làm phiền nữa đúng không? Xin lỗi nha nhưng em không làm anh vui lâu được rồi. Hai ngày rồi em cứ uống thuốc cảm vào là lại buồn ngủ và ngủ lúc nào không biết. Tỉnh dậy đã 1h sáng rồi. Không nhắn tin được cho anh làm em thấy buồn lắm nên hôm nay phải chờ nhắn tin cho anh xong mới dám uống thuốc. Hì hì"
 
Vậy là cô ấy bị cảm. Lại còn làm mặt cười nữa! Không hiểu sao anh cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận được tin nhắn này....
Nếu tính đúng ra thì hôm nay đã là hôm thứ 16 rồi... (ảnh minh họa)
-------------------
 "Hôm nay là sinh nhật anh đúng không? Chúc anh sinh nhật vui vẻ nhé! Anh có điều ước nào muốn thực hiện không? Em sẽ ước nguyện cùng anh. Hai người dù sao vẫn hơn một người mà.
Anh hãy luôn thật hạnh phúc nhé"
 
11h và là tin nhắn thứ 25.  
 
Hôm nay là sinh nhật anh. Nếu không phải đang vướng vào công việc phải hoàn thành sớm thì giờ này anh đang say sưa với lũ bạn rồi. Chắc không nhận nổi tin nhắn này đâu.
 
Hôm nay là sinh nhật anh. Sáng nay anh thấy có một chậu hoa trên bàn cùng với lời thiếp chúc sinh nhật. Thật ra anh không phải người lãng mạn, yêu hoa nhưng anh vẫn thấy khá vui. Chắc là của cô gái đồng nghiệp mới. Sáng nào cô cũng pha cho anh một ly trà đào rất thơm.  
 
Bây giờ thì việc nhận được tin nhắn hàng ngày vào lúc 11h tối đã trở thành một thói quen của anh. Nhưng đôi lúc anh cũng cảm thấy lạ. Tại sao cô gái đó lại có đủ kiên nhẫn để nhắn tin cho anh hàng ngày mà không cần một lần hồi đáp.  
Bây giờ thì việc nhận được tin nhắn hàng ngày vào lúc 11h tối đã trở thành một thói quen của anh (ảnh minh họa)
Tình cảm của cô ấy dành cho anh nhiều vậy à? Hay chỉ là một trò chơi tâm lý, cô ấy đang chờ anh tự chui vào chiếc lồng tình cảm mà cô ấy giăng sẵn.  
 
Nhưng tự đáy lòng anh vẫn cảm nhận được những tin nhắn của cô ấy là rất thật lòng. Là tình cảm của cô ấy. Không muốn thừa nhận những nó làm anh thấy vui và ấm lòng, cũng giống như ly trà đào buổi sáng vậy......
 
Anh cầm máy và sau một hồi lượng lự anh bấm lại "Cảm ơn"
 
Chờ 5p rồi 10p vẫn không có hồi âm.
 
-----------------------------------
 
Mong ước một tình yêu...
"Hôm qua anh nhắn tin lại làm em vui đến không ngủ nổi . Sáng ra em đã đánh vỡ một cái cốc rồi. Người cứ lâng lâng như trên mây. Em phải cảm ơn anh mới đúng. Vậy là anh vẫn đọc tin nhắn của em. Nhưng vì đã hứa mỗi ngày chỉ gửi một tin nhắn nên em không dám gửi lại. Em là người đặt ra quy định mà. Phải biết giữ lời chứ.."
 
Tin nhắn thứ 26. Không rõ là cô ấy nói thật hay chơi. Có phải vui vậy không? Nghe hơi cường điệu quá đó.Nhưng anh vẫn cảm thấy vui vui...
Hôm qua anh nhắn tin lại làm em vui đến không ngủ nổi (ảnh minh họa)
Nhưng rồi anh lại thấy tò mò. Cô gái này là ai vậy? Nghe thì có vẻ biết rất rõ về anh. Biết cả những việc anh đang làm và gặp phải. Cô ấy theo sát anh vậy à? Có khi nào là người anh quen không?  
 
Anh suy nghĩ và chợt à lên...Hay cô ấy chính là cô gái trà đào??? Là cô gái nhút nhát đó...
 
Chuyện đời lạ thật đấy. Sao giờ anh cứ phải suy nghĩ về cô ấy trong khi trước đó anh đã từng không thèm coi người gửi tin nhắn đó ra kí lô nào???
 
-------------------------------------
 
"Hôm nay trời nắng quá nhỉ? Anh mà phải ra công trình thì nhớ đội mũ với nhé. Đầu em đang đau chỉ vì tội ngại đội mũ đây. Nhưng tối nay sao rất sáng. Thời tiết về đêm thật dễ chịu...."
 
Tin nhắn thứ 33. Anh thấy lo cho cô. "Cô ấy  không sao chứ?"  
 
Anh đã vô thức nhắn lại: "Cô cũng nhớ lần sau phải đội mũ đấy. Uống thuốc rồi ngủ đi."
     
Khác với lần trước , 5p sau có tin nhắn trả lời
"Bây giờ em đang đau đầu quá nên không nhớ gì cả. Em chỉ nhắn thêm một tin này nữa thôi. Em thấy đỡ đau nhiều rồi! Cảm ơn anh nha!!!"
 
Thật là một cô gái kì lạ.  
Đã hơn một tháng rồi.....
 
"Nếu cô gái này chính là cô nàng trà đào nhút nhát không dám ngẩng mặt lên khi nói chuyện với mình thì sao nhỉ?? Dám là cô ấy lắm!
Vậy Mình có ích kỉ quá không nhỉ khi không yêu cô ấy nhưng vẫn nhận tình cảm của cô ấy như vậy? Nhưng thực sự cô gái này không phải mẫu người của mình. Chỉ là mình thích sự nhẹ nhàng và ấm áp này thôi. Có lẽ cô ấy cũng biết điều đó. Cô ấy hiểu mình như vậy mà."
 
Anh tự trấn an mình như vậy.
----------------------
Từ lúc biết rằng cô nàng này chính là cô nàng nhắn tin cho anh, anh hay để ý đến cô (ảnh minh họa)
Dạo này anh đang cặp kè với một cô nàng đẹp nhất nhì công ty. Cô nàng có một vẻ đẹp bốc lửa, rất nhiều kẻ nhìn anh với ánh mắt ghen tỵ. Tất nhiên anh cũng phải bỏ chút công sức. Tất nhiên anh đang rất vênh váo.......
 
Hôm nay ở cơ quan anh giáp mặt với cô nàng trà đào đó. Lần đầu tiên nhìn kĩ mới thấy cô ấy có đôi mắt rất sáng rất đẹp nhưng bị mớ tóc che mất. Chắc là cô ấy vẫn chưa biết là anh đã phát hiện ra đâu nhỉ? Chính là cô ấy rồi. Cô ấy lại dùng chính điện thoại của mình nữa chứ. Hơi ngây thơ đó. Chắc không nghĩ anh sẽ để tâm tìm xem ai là người nhắn tin....
 
Từ lúc biết rằng cô nàng này chính là cô nàng nhắn tin cho anh, anh hay để ý đến cô. Cô là một người luôn nhiệt tình giúp đỡ mọi người, làm việc cũng rất có trách nhiệm, chỉ mỗi tội nhát quá, thường không dám nhìn thẳng vào mắt người khác và cũng chẳng bao giờ to tiếng với ai. Những cô gái như vậy thời này hiếm lắm à.  
Nhưng chỉ mang lại cảm giác tội nghiệp cho anh thôi. Những cô gái yêu đuối không có sức tấn công lẫn phòng vệ. Sống ở thời này dễ bị thiệt thòi lắm.....
 
"Anh có đang làm việc không vậy. Em đang ngồi nhìn trăng và nghĩ ngợi vẩn vơ. Em thấy Hằng Nga ở trên cung trăng chắc là rất cô đơn. Cả chú Cuội nữa...Dù được ở một nơi rất đẹp nhưng cô đơn vậy thì vẫn buồn lắm.... Anh có nghĩ vậy không?"
 
Tin nhắn thứ 45. Cô nàng này đúng là một người hay mơ mộng. Toàn nghĩ ngợi vẩn vơ....
 
Nhưng nụ cười của cô ấy cũng dễ thương lắm........sáng nay anh đã thấy cô ấy cười.
 
Cô ta không biết rằng anh đã biết. Cảm giác này cũng hay nhỉ? Anh là người nắm đằng chuôi ....
Anh không thích làm người bị động đâu......
Cô nàng này đúng là một người hay mơ mộng. Toàn nghĩ ngợi vẩn vơ.... (ảnh minh họa)
 
Trà đào cho người yêu dấu...
Sáng nay có chuyện động trời. Cô nàng trà đào nhút nhát đó lại dám to tiếng, người mà cô ấy to tiếng lại chính là người đang cặp kè với anh. Nghe bảo hai người to tiếng với nhau trong nhà vệ sinh nữ. Lúc anh đi đến chỉ thấy cô nàng bỏ đi , không khóc như anh tưởng, chỉ là một gương mặt kiên quyết, nhìn thẳng vào mặt anh.....
 
Chẳng hiểu có chuyện gì. Hỏi thì cô nàng đó chỉ nói" Con nhỏ đó yêu anh đấy. Thật là...không biết thân phận của mình"
 
Tự nhiên anh cảm thấy bực mình kinh khủng! Cô ta thì hiểu gì về cô ấy mà nói vậy chứ?  
 
"Em cũng xem lại mình đi."
 
Không hiểu sao anh lại  đứng về phía cô nàng nhút nhát đó. Anh không tin rằng cô ấy lại gây sự nếu không có lý dó. Một niềm tin vô cớ nhỉ?
 
Hay do hàng ngày anh đều quan sát cô ấy....anh cũng đâu có hiểu được gì mấy về cô ấy. Nhưng anh lại có thể khẳng định được.....
 
"Tình yêu là gì nhỉ? Em nghĩ là người trong cuộc cũng không thể hiểu nổi đâu nhỉ? Có phải bất kì Ai cũng mong có được một tình yêu thực sự, một tình yêu cho cuộc đời mình? Có phải vậy không? Hay chỉ mình em nghĩ vậy? Hay rốt cuộc tình yêu chỉ là sự trao đổi và lựa chọn phù hợp"
 
Tin nhắn thứ 50. Tâm trạng của cô nàng đang không tốt. Đang băn khoăn. Thực sự thì chính anh cũng không hiểu rõ lắm về tình yêu. Anh muốn nhắn lại cho cô điều gì đó nhưng lại không tìm được câu nào để nói.
------------------------
Bây giờ anh đang cảm thấy bực mình kinh khủng đây? Sao cô ta có thể làm vậy chứ nhỉ? Cái này có gọi là phản bội không nhỉ? Là giả dối nữa.....
 
Sao lại có thể hàng ngày nhắn tin với một người, nói là thích người đó nhưng ban ngày lại cứ kè kè và cười nói với một người khác. Dạo này có một anh chàng cứ suốt ngày đi bên cô nàng trà đào. Một anh chàng kính cận. Là một kiểu người hoàn toàn khác với anh. Chắc là một người tốt...người trong công ty thì nói hai người đó rất hợp nhau...
Hay do hàng ngày anh đều quan sát cô ấy (ảnh minh họa)
Anh đã chia tay với cô nàng hấp dẫn đó mà lý do chính là vì cô nàng trà đào đó đấy. Biết không hả? Tại anh cứ bênh vực cô ấy nên hai bên cãi nhau và chấm dứt.  
    
Đương nhiên anh biết cô nàng bốc lửa đó không yêu gì anh, thậm chí còn nói xấu anh (nghe nói hôm trước hai người cãi nhau vì vậy) anh cũng chẳng yêu gì cô ta nhưng dù sao cũng bị mất người cặp kè.  
 
Vậy nên cô nàng trà đào đó phải chịu trách nhiệm chứ...
 
Sao cô ta có thể như vậy chứ hả...
 
Cô ta vẫn pha trà cho anh nhưng hôm nay anh thấy nó đắng và chát quá... Là vì cô ấy không để tình cảm vào đó à. Hay đã chia tình cảm đó cho anh chàng kia rồi...
 
 
11h... ngày thứ 55
"Anh à? Em sẽ gửi cho anh một tin nhắn này nữa thôi. Đã làm phiền anh lâu nay rồi. Em là một cô gái nhút nhát. Không biết thể hiện tình cảm của mình. Em muốn thay đổi... Không rõ rằng anh có nhận và đọc tin nhắn của em không nhưng em vẫn cảm ơn anh nhiều lắm. Cảm ơn vì đã nhận những tin nhắn này..."
Cái gì vậy? Đúng là cô nàng này đã có người quan tâm đến rồi, đã yêu anh chàng kia rồi....
Hừ... kệ cô ta chứ, ai thèm quan tâm cô ta làm sao... Không có người làm phiền... tốt quá. Anh sẽ lại quen những cô nàng xinh đẹp và không phải bênh vực cô ta nữa.  
 
Nhưng sao anh thấy trống rỗng quá. Trong lòng trống rỗng và trái tim cũng trống rỗng
Hình ảnh của một cô gái rụt rè, nhút nhát nhưng lại rát kiên quyết khi bảo vệ anh cứ hiện ra trước mắt anh...
 
Sẽ không còn người hỏi han, an ủi và động viên nữa... Anh cũng không thích những lời nói đó dành cho người khác... anh không muốn ai khác ngoài anh nhận được sự ấm áp và dịu nhẹ đấy của cô ấy  
 
Có lẽ đây là sự trừng phạt cho sự ích kỷ của anh khi đã nhận được nhiều tình cảm mà không đáp lại dù chỉ một chút...
Trừng phạt vì đã cảm thấy thích thú khi thấy cô ấy quan tâm đến mình... thích thú khi nhìn tình cảm của cô ấy trong bóng tối...
-----------------
"Anh à? Em sẽ gửi cho anh một tin nhắn này nữa thôi (ảnh minh họa)
Đi làm... đụng mặt cô ấy, cả anh chàng đó nữa... Cô ấy cười chào anh...Cô ấy cười chào anh???... Nhìn thẳng vào mắt anh...
 
Cô ấy đã thay đổi rồi... không còn nhút nhát nữa... đây là do tình yêu à? Hay do cô ấy không quan tâm anh nữa nên không ngại với anh nữa....
Cô ấy đã lựa chọn người phù hợp chứ không phải một tình yêu đơn phương vô vọng... Vậy cũng đúng thôi...
Dù sao thì cô ấy cũng không phải mẫu người của anh...
Dù sao thì cô ấy cũng không hợp với anh...
 
Dù sao thì anh cũng không hợp với cô ấy
 
Dù sao anh cũng không... yêu cô ấy...
 
Dù sao tình cảm cô ấy dành cho anh cũng chỉ vậy mà thôi...
 
Uống ly trà đào, cô ấy vẫn pha cho anh... nhưng lại không thuộc về anh nữa...
 
Anh suy nghĩ gì vậy...
 
 
Anh  là một kẻ nhát gan...
Anh thấy buồn... sao không dám nhận là mình đang buồn...
Có lẽ là do anh kiêu ngạo
 
Anh thấy mình bị mất một vật thật sự quý giá nhưng anh không nói được câu gì...
 
Anh đã nhận được nhiều tình cảm nhưng lại không dám đáp trả...
             
Trong lòng anh là gì vậy...cảm giác tiếc nuối...cảm giác ghen tuông... cảm giác hụt hẫng... tất cả mọi cảm giác cứ hoà quyện lại tạo thành sự đau đớn...
 
Và anh đã nhận ra mình cũng có yêu cô ấy... có yêu cô ấy...
 
Đã muộn chưa nhỉ???
Anh không muốn thấy cảnh cô ấy ở trong vòng tay kẻ khác...
 
Anh muốn hàng ngày vẫn nhận được những lời nói động viên nhưng câu chia sẻ của cô ấy.
Cô ấy với anh dường như rất xa xôi rất cách biệt mà giờ sao thật gần gũi thân thương. Hoá ra là như vậy, hoá ra là cô ấy đã ở trong tim anh rất lâu rồi, anh đã dõi theo cô rất lâu rồi nhưng lại cứ bướng bỉnh không chịu thừa nhận.  
Dù sao tình cảm cô ấy dành cho anh cũng chỉ vậy mà thôi... (ảnh minh họa)
Không phù hợp thì sao chứ?
 
Khác nhau thì sao chứ?
 
Một kẻ đào hoa thì sao?
   
Anh vẫn chỉ là một kẻ ngốc nghếch trong tình yêu!!!
   
Anh chạy như bay đi tìm cô ấy... không thấy...
Gọi điện thoại... không có người nhấc máy...
 
Cuối cùng anh đã thấy cô
Cô đang ở kia... đứng nói chuyện với mọi người ...
 
Anh chẳng suy nghĩ được nhiều nữa... cảm giác tình cảm của cô sẽ không còn thuộc về anh làm anh không nhìn thấy gì ngoài cô...
 
Anh chạy lại và ... ôm cô trước những ánh mắt và cái miệng đang há hốc ra...
Anh không còn quan tâm... Anh mặc kệ ... và nhận thấy cảm giác này sao quen thuộc vậy nhỉ?
Như đã là như vậy, đáng ra phải như vậy từ lâu lắm rồi...
 
"Thật không công bằng!!! Em là người bắt đầu và là người đặt ra những quy tắc thì ít nhất người kết thúc phải là anh.  Đừng tự ý kết thúc mọi thứ như vậy chứ."  
 
Cô ngạc nhiên trong vòng tay ôm chặt của anh...
Cô ngỡ ngàng trong vòng tay anh...
 
Ngỡ ngàng...
Nhưng rồi cô cũng mỉm cười ôm lại anh...
Một nụ cười thật hạnh phúc...
Cô hiểu tình cảm của mình đã được đáp trả, theo một cách thật ấm áp.  
Nhéo mình một cái để biết rằng đây là sự thật chứ không phải là mơ. 
Như đã là như vậy, đáng ra phải như vậy từ lâu lắm rồi... (ảnh minh họa)
 Cô hỏi lại:
 
"Sao anh biết đó là em? Em không nhớ mình có nhắn gì về bản thân mình"
 
"Đừng nghĩ anh là kẻ ngốc chứ? Xin lỗi vì đã bắt em chờ đợi quá lâu. Xin lỗi vì đã bắt em trao quá nhiều tình cảm mà không đáp trả" - anh nói trong sự hối hận...
 
Cô cười:
"Em vốn không cần đáp trả mà? Nhưng dù sao được đáp trả thì hạnh phúc hơn rất nhiều"
 
Anh ngập tràn trong hạnh phúc khi cảm nhận được vòng tay ôm lấy mình của cô, nhưng vẫn lo lắng (không ngờ một kẻ như anh cũng có ngày phải lo lắng về tình địch của mình):
 
"Thế anh chàng kính cận thì sao?"
 
Cô ngạc nhiên:
 
"Ai? À. Em đã từ chối anh ấy lâu rồi mà. Sao anh lại nhắc đến anh ấy. Nhưng cũng phải cảm ơn anh ấy. Nhờ anh ấy động viên mà  Em đã quyết định sống khác, em sẽ không giấu mặt nhắn tin cho anh nữa. Tình cảm cũng phải nỗ lực mới có. Em đã quyết định đối mặt nói rõ tình cảm với anh. Và có lẽ đây là phần thưởng!!! Một phần thưởng quá tuyệt."
 
Cô cười nụ cười rạng rỡ... nụ cười mà anh chỉ muốn cô dành riêng cho mình...
 
"Hoá ra là vậy... nên cô ấy mới nói là tin nhắn cuối ... làm anh hiểu nhầm... nhưng nhờ vậy anh mới hiểu được tình cảm của mình... vậy cũng đáng...
 
Ôm cô trong vòng tay anh còn nghe thoang thoảng mùi hương ngọt nhẹ của ly trà quen thuộc. Nó không đậm như trà chanh, không nồng như cà phê nhưng vẫn có thể khiến người ta thích thú.
 
Vậy là cuối cùng anh cũng tìm được điều anh muốn tìm...đó là ly trà đào này...Vậy ra tình yêu và hạnh phúc cũng giản dị thôi nhỉ?"
----------------------
 
Nhưng dù đang lâng lâng trong cảm giác sung sướng  thì anh cũng nghe thấy tiếng ai đang nói:
"Này! Biết hai người đang hạnh phúc nhưng xung quanh nhiều người lắm đó, ngày càng nhiều hơn nữa... có hôn thì hôn luôn đi... nói chuyện hoài..."

Em ơi, anh nhớ...

/
“Anh nhớ em!”, ba từ này có lẽ em đã nghe quen tai lắm rồi sau mỗi cuộc gọi của anh, và chắc em cũng đủ hiểu lòng anh đang cồn cào, da diết đến nhường nào bởi nỗi nhớ, mà dường như không còn ngôn từ nào đủ để diễn ta hết nỗi nhớ khi anh gọi tên em thì phải.
Anh nhớ em, nhớ nhiều lắm em à…
Anh nhớ đôi mắt to tròn, nhớ ánh nhìn dạt dào thương nhớ mỗi khi mình nhìn thẳng vào nơi được ví như cửa sổ tâm hồn trong em. Trong đôi mắt đó vẫn còn thoang thoảng bao nỗi buồn, cùng bao muộn phiền vương mang khiến anh phải chạnh lòng và thương cảm thật nhiều. Người ta bảo khi thương quả ấu cũng tròn, khi ghét bồ hòn cũng méo, có lẽ đúng đấy, với em, anh cũng vậy, nhưng thật lòng những vết khuyết nơi em lại làm anh yêu em nhiều hơn thay vì nhỏ nhặt, xem thường. Khi nỗi nhớ trong anh căng đầy, thì yêu thương anh dành cho em cũng như con sóng đang muốn xô vỡ bờ là thế đó.
Anh nhớ em, nhớ biết bao điều em à…
Có lẽ, điều đầu tiên anh đã yêu em là ở giọng nói, để sau những cuộc chuyện trò cùng em đều làm lòng anh xốn xang với một nỗi nhớ vô bờ. Anh nhớ nụ cười lúng luyến với chiếc răng khểnh thật duyên, nhớ giọng nũng nịu yêu thương làm lòng anh như mềm nhũn, nhớ cái bĩu môi đầy cao ngạo,… mọi thứ tưởng chừng bé nhỏ thôi, nhưng lại hằn sâu trong anh. Anh biết, anh cũng đã từng rất sợ nỗi nhớ, vì đã bao lần nó làm anh chênh chao, ủ dột, nhưng nỗi nhớ mang tên em lại khác, nó làm anh yêu em hơn, và bao giờ cũng thúc giục mình phải cố gắng hơn nữa vì một ngày nào đó cho sau này.
Anh nhớ em, nhớ để nuôi dưỡng một tình yêu xa em à…
Ngày nào cũng thế, ngày nào cũng vậy, vẫn đều đặn những cuộc gọi, vẫn thường xuyên bao dòng tin nhắn thế mà anh vẫn như thấy không đủ, khi lòng cứ nhớ, và con tim cứ yêu thương ngập tràn. Em có tin rằng, mỗi sớm mai thức dậy, người anh nghĩ đến đầu tiên bao giờ cũng là em; em có biết rằng mỗi khi tiếng chuông điện thoại ngân vang anh đều mong em là chủ nhân của tiếng chuông đó; em có hay rằng anh bao giờ cũng cố tình là người ngủ sau để biết rằng em đã ngon giấc; em có nghĩ rằng anh đã cố thật lặng im khi gọi em lúc em vẫn còn trong cơn ngáy ngủ để nghe thật rõ từng tiếng thở đều khi em ngủ… Khi anh bảo thế này, có lẽ không ít người bảo rằng anh đang kể lể, tỉ mỉ từng điều yêu thương, nhưng tận sâu đáy lòng tất cả là thật, rất thật em à, vì nỗi nhớ dường như chẳng bao giờ biết giả dối đâu.
Mưa, ngoài trời lại mưa rả rích, tự dưng lòng bỗng man mác một chút gì đó, và anh lại nghĩ đến em thật nhiều, cười một nụ cười nụ, gửi gió, gửi cả mưa sa nỗi nhớ này đến em, em nhé.
Ở nơi đó, lặng thinh một tí, có lẽ em sẽ nghe gió mưa đang chuyển tải giúp anh những lời nhớ thương “em ơi, anh nhớ…” đấy em à.

[ Truyện Ngắn ] Vai diễn nào cho em?

/

 


- Em cho anh xin số điện thoại được không?

- Anh là ai?
- Là một người bạn trên face, theo dõi em từ lâu nay mới làm quen.
- Vậy sao không làm quen từ sớm?
- Từ từ, để tìm hiểu đã.
***
Khuya, trong căn phòng trọ nghèo nàn, cô đang ngồi ăn nốt ổ bánh mì thịt mua từ lúc 6 giờ chiều. Hôm nay đoàn phim quay cảnh đêm, lại là cảnh mưa nên phải quay đi quay lại mấy lần. Cô là chủ nhiệm nên chạy tới chạy lui la hét om sòm, hậu quả là giờ này cô đã mỏi mệt rã rời, chỉ muốn nằm xuống, lăn ra ngủ một giấc, sáng mai lại phải đi quay tiếp.
Ăn xong ổ bánh mì, cô nằm phịch xuống chiếc nệm cũ có mùi ẩm mốc vì cả tháng không đem phơi nắng cũng chẳng kịp thay ga, với tay lấy điện thoại để nhắn tin trong vô vọng “Anh đang làm gì thế? Anh đang ở đâu?”.
10 phút trôi qua, chiếc điện thoại vẫn im lìm, cô thiếp đi trong giấc ngủ với y nguyên bộ đồ mặc từ lúc sáng.
***
Hai năm trước, cô quen Vũ trong một lần đi quay phim tốt nghiệp, Vũ làm quay phim còn cô là diễn viên. Cô có nhan sắc thua kém bạn bè, nhưng điều đó không làm cô tự ti mặc cảm, mà ngược lại cô biết biến cái nhan sắc xấu xí của mình thành một điểm lạ để bù đắp cho những phần khiếm khuyết. Cô hoạt bát, vui vẻ, nói năng hài hước khiến mọi người thấy vui mỗi khi gặp cô. Dần dần họ quen với cái xấu lạ của cô và không ai còn thấy cô xấu nữa, Vũ cũng vậy.
Vũ và cô đã có những tháng ngày thật đẹp, ngày nào đi quay phim Vũ cũng đều mang cho cô hộp sữa tươi. Còn cô luôn tranh thủ lúc rảnh là tìm quán nước mua cho Vũ ly cà phê đá uống cho tỉnh ngủ.
Cô nhận được hợp đồng phim mới, nhưng trong danh sách ekip quay phim không có Vũ, người ta không thích anh vì hay cãi tay đôi với đạo diễn về việc chọn góc quay, có thể Vũ tài lại cá tính, làm nghệ thuật thì mỗi người một góc nhìn, nhưng trong đoàn phim, đạo diễn là vua nên Vũ hay bị từ chối…
Hôm ấy đi quay ở Vũng Tàu cô bị ngất xỉu, mọi người hốt hoảng đưa cô vào bệnh viện. Khi tỉnh dậy cô thấy mình đang nằm trong một căn phòng trắng toát, lạnh lẽo. Bệnh viện chuyển cô về Sài Gòn lúc nào cô không hay, vậy có nghĩa cô bị hôn mê khá lâu. Bác sĩ đưa cho cô kết quả xét nghiệm, kết quả siêu âm cô bị ung thư gan giai đoạn hai cần chữa trị gấp nếu không muốn di căn.
Cầm điện thoại trên tay, cô định nhắn tin cho Vũ, tin nhắn được soạn xong nhưng cô lại ngập ngừng chưa muốn gửi. Cô lừng khừng suy nghĩ thầm: “Mình nằm đây gần một ngày rồi sao anh không ghé thăm?”. Cô xóa đi những dòng chữ và bấm nút gọi, số máy không liên lạc được. Cô nhìn xem mình có lộn số không, cô lại bấm máy gọi đi, vẫn không có tín hiệu, chắc là Vũ bận.
Và cô đã giận, cái dỗi hờn của một người con gái đang yêu.
Vài hôm sau Vũ gọi, nhưng cô không nghe máy, cô quyết định một mình chữa bệnh, cô hiểu cơ hội sống của cô chỉ được năm mươi phần trăm, cô tháo sim và chuyển nhà trọ, cắt đứt mọi liên lạc với Vũ.
Những ngày tháng chữa trị bí mật tại bệnh viện là những ngày cô sống không phải là một con người, cô gần như là một con ma vất vưởng, tóc cô rụng dần, da bắt đầu vàng đi, cơ thể gầy rộc xanh xao. Những lần xạ trị khiến cô ói mửa liên tục, cô lê lết trên sàn gạch, rồi nghĩ giá như lúc đó cô chết đi thì có lẽ còn hay hơn, nhưng hình ảnh của mối tình đầu của cô đẹp quá, có lẽ vì Vũ không biết cô bệnh nên không đến thăm, chứ Vũ không hề bỏ rơi cô, anh vẫn gọi cô đó thôi. Nghĩ thế nên cô cố gắng, vì mình và cũng vì người.
***
Một năm sau cô bình phục, căn bệnh kia không quật ngã được ý chí kiên cường, nói chính xác hơn là nó không thắng nổi sức mạnh tình yêu mà cô dành cho Vũ. Tóc cô đã mọc trở lại, da cô trở nên hồng hào hơn, cô ăn được nhiều hơn, giờ thì cô tự tin mình là người khỏe mạnh, cô hơi tiếc là bao nhiêu tiền dành dụm giờ chẳng còn nữa nhưng sức khỏe cô quan trọng hơn, có sức khỏe cô mới được ở bên anh.
Cô đi tìm Vũ, điện thoại của Vũ không gọi được, cô đến nhà trọ nơi Vũ ở ngày xưa, người ta nói Vũ đã dọn đi cách đây một năm rồi, hỏi thăm bạn bè không ai biết Vũ đi đâu cả, cô hoang mang, cô hụt hẫng.
Rồi cô nghiện hút thuốc, nghiện facebook. Cô lục tung từng danh sách bạn bè của mình để hỏi về Vũ, vào face của bạn bè Vũ để lại lời nhắn. Cô post từng tấm hình kỷ niệm của hai đứa lên mong Vũ vô tình nhìn thấy và liên lạc với cô theo số điện thoại mới. Nhưng Vũ như một làn gió độc, thổi qua đời cô một lần rồi mất tích, không để lại dấu vết.
Cô trở lại công việc của mình. Giờ cô còn có một niềm đam mê nữa là viết kịch bản, hôm nào không đi quay, cô lại vào Facebook, viết kịch bản lên đó, cô làm việc điên rồ này chỉ mong Vũ thấy cô đang cố gắng từng ngày, từng ngày. Cô thậm chí vẫn nhắn tin trong cho Vũ mỗi ngày, dù khi cô bận hay khi đau ốm, chưa khi nào cô ngừng hi vọng.
***
Hôm nay cô post tấm hình cận cảnh gương mặt mình cho Vũ thấy cô mập ốm ra sao, từ lâu cô đã coi Facebook như người tình của cô.
Một cái nick name lạ xuất hiện trong hộp chat trên Facebook:
- Em cho anh xin số điện thoại được không?
- Anh là ai?
- Là một người bạn trên face, theo dõi em từ lâu nay mới làm quen.
- Vậy sao không làm quen từ sớm?
- Từ từ, để tìm hiểu đã.
- Cần gì phải tìm hiểu, thích thì cứ nhào tới.
- Đang thất tình hả?
- Có tình đâu mà thất.
- Sao thay đổi nhanh vậy cô bé, vậy có cho số điện thoại không?
- Số điện thoại để sẵn trên face, bộ không nhìn thấy sao?
- A,… ờ không để ý, vậy cho làm quen nhé!
- Ừ… quen rồi thì có làm tình không?
- Từ từ, đợi yêu cái đã.
- Trước cũng làm, sau cũng làm, vậy sao không làm sớm cho đỡ mất thời gian.
- À, ừ vậy thì làm, nhưng địa điểm ở chỗ nào.
- Gặp đi rồi tính.
Cô thoát Facebook, không muốn nói chuyện với người lạ mặt nữa, cô cảm thấy nó thừa thãi và trống trải. Nằm nhìn trân trân lên mái nhà, tự nhiên cô thấy ân hận, giá như ngày xưa cô đừng tự ái, giá như ngày xưa cô nghe điện thoại của Vũ thì giờ đây cô không lạc mất anh…
***
Cô khoác vội cái áo mỏng, xỏ dép, mở cửa rồi ra ngoài đi dạo. Thoáng thấy bóng dáng một người thân quen, cô dụi mắt nhìn cho kỹ, ngờ ngợ, run run có lẽ nào là Vũ? Hai chân cô líu ríu không đi được, cô đứng tại chỗ, sợ mình nhìn lầm người, nhưng đúng thật là Vũ rồi, cái hình bóng này không thể nào cô quên được.
Vũ bước lại thật chậm, trên tay anh cầm theo một hộp sữa, một phần gà rán mà cô rất thích ăn. Vũ vẫn vậy, chăm sóc cô ân cần và chu đáo, chỉ có Vũ là người đàn ông đầu tiên và duy nhất làm vậy. Cô khóc, hạnh phúc, mừng vui, hờn tủi. Vũ ôm lấy cô thật chặt.
- Sao anh biết em ở đây?
- Anh theo dõi em trên Facebook.
- Vậy người lúc nãy chat với em là…
- Ừ… dạo này ăn nói mạnh miệng quá, nói được là phải làm được đó nghen.
Cô cúi mặt, dụi đầu mình vào vai Vũ, xấu hổ. Vũ kéo cô ra và quay về xe, mở cốp xe lấy ra một bao thư màu đỏ. Vũ nói, giọng ngập ngừng.
- Cuối tuần này anh đám cưới, em nhớ tới dự nhé, bạn bè của anh cũng quen với em nhiều lắm.
Cô nhìn trân trân Vũ, rồi nhìn xuống bao thư, hộp sữa, phần gà rán, cô không thấy gì nữa cả.
Người ta nói đi cuối con đường khổ đau sẽ thấy hạnh phúc và đi đến cuối con đường hạnh phúc sẽ g