Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 17

Quả thật đêm hôm đó tôi mất ngủ thật, nằm vật vờ mãi đến tận 10h tối mới ngủ được. Đúng là cảm xúc con người thật kì lạ, cứ luôn mồm tự hứa rằng sẽ chưa thể yêu Vivi ngay lúc này nhưng vẫn vui khi em quan tâm đến mình, phải chăng tôi đang cố trốn tránh số phận, số phận đã sắp đặt sẵn cho tôi và em ? Tôi cứ nghĩ, nghĩ mãi mà vẫn chưa thể nào giải thích được những gì mình... đang nghĩ, tôi mơ hồ, lạc lối, tôi cần một thứ gì đó có thể giúp tôi đưa ra quyết định, một quyết định có thể ảnh hưởng rất nhiều đến cả tôi và Vivi, ngay lúc này. Và cứ thể tôi ngủ thiếp đi...

























Social Links: