Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 37

Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là dáo dác nhìn vào xem cả nhà đã về hết chưa, nói là cả nhà kể cũng hơi quá, người mà tôi sợ nhất vẫn là mẹ tôi, mỗi lần di chơi hay đi học về trễ là cằn nhằn liên tục, đến mà phát ớn, bây giờ tôi đã học đại học nhưng mọi chuyện vẫn chẳng có gi thay đổi so với ngày đó. Nhưng ngay lúc này, tôi vẫn thập thò ngoài cửa nhìn vô trong, trông chằng khác nào một thằng ăn trộm.

























Social Links: