Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 72

Lan man cũng quá lâu rồi, tôi quay xe chờ Vivi về nhà để kịp bữa cơm trưa, gì thì gì, người yêu có thể... bỏ chứ cơm thì không. Trên đường đi, trời tuy nắng nhưng vẫn có gió nên không khí hơi bị khó chịu một chút, chẳng thế mà suốt dọc đường, Vivi cứ luyên thuyên gì đó không ngừng nghỉ, thế cơ mà lúc ấy tôi đói muốn xỉu nên chẳng còn tí tâm trí nào mà nghe nữa, tôi chỉ biết phóng và phóng.

























Social Links: