Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 67

2 đứa ngồi nhìn nhau hồi lâu, đột nhiên một khoảng lặng bùng phát, chẳng ai biết nói gì, cũng chẳng biết làm gì, cứ mỗi lần Vivi không nói gì thì tôi cũng nín thinh theo, chẳng phải vì tôi nhút nhát hay sợ sệt, mà điều quan trọng là mỗi khi em im lặng cũng tức là lúc em đang chất chứa một nỗi niềm hay một tâm sự gì đó, tôi chẳng cần nói, chỉ cần âm thầm dành tặng đôi vai để em tựa vào, để em thỏ thẻ từng lời sâu kín :sexy:

























Social Links: