News Ticker

Menu
Con bạn thân,26,Cười lên cô bé của tôi,80,Danh Sách Truyện,5,Drop,5,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,25,Nhật ký chăn rau,1,Sad Ending,2,Tâm Sự,76,The Khải Huyền,16,Truyện 18,1,Truyện Ma,5,Truyện Ngắn,107,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Yêu thầm em gái bạn thân,1,

Recent in Sports

Header Ads

Seo Services

TRAVEL$type=carousel

BUSINESS$type=complex$count=4

Browsing "Older Posts"

30 giây là lí do ta bên nhau trọn đời

Sunday, July 14, 2013 /
Chàng trai và cô gái vừa ăn cơm xong. Sau đó chàng trai bắt xe lên thẳng sân bay. Anh phải đi công tác ở một thành phố xa xôi.
Máy bay không chờ đợi một ai. Nhưng bữa tối của họ rất tinh tế, phong phú, chứ không phải qua loa cho xong, tất cả đều là những món ăn chàng trai thích ăn và đều là những món sở trường của cô gái. Cô gái dành cả buổi chiều để phủ đầy những món ăn hải sản trên bàn ăn. Chàng trai như con cá mập thích ăn đồ biển. Nhưng tính cách của chàng trai không giống cá mập một chút nào, mọi cử chỉ của anh đều tao nhã, anh là một người giỏi giang, xuất sắc.


Chàng trai lên máy bay lúc chiều tối. Anh nói với cô gái khi bước tới sân bay. Đợi đến tối thì lúc đó muộn quá, anh sẽ không gọi điện cho cô gái. Sáng hôm sau anh sẽ gọi lại.
Cô gái nói: "Được."
Cô gái đứng ở ngoài sảnh vẫy tay theo chàng trai. Chàng trai sẽ sống ở một thành phố xa lạ trong nửa tháng nữa.
Đã muộn lắm rồi, cô gái đã ngủ từ lâu, bỗng có tiếng chuông điện thoại đánh thức cô. Nhìn lên chiếc đồng hồ đặt đầu giường, giờ mới tờ mờ sáng. Cô gái bò dậy, đi xuống phòng khách nghe máy. Cô nghe thấy giọng nói của chàng trai.
Chàng trai sốt sắng hỏi: "Em khỏe không?"
Cô gái có phần ngạc nhiên hỏi: "Em khỏe, em đang ngủ mà, không phải anh nói là buổi sáng mới gọi điện lại sao?"
Chàng trai hình như có điều gì không an tâm, tiếp tục hỏi: "Em không sao chứ?"
Cô gái thấy hơi buồn cười, anh chàng này sao tự nhiên lại dài dòng thế nhỉ, mặc dù cô biết chàng trai rất quan tâm đến cô: "Tất nhiên là em không sao rồi, em ngủ rất ngon. Anh làm sao thế?"
Chàng trai nói: "Anh muốn nói với em là anh đến nơi rồi, em không phải lo lắng, có chuyện gì nhớ gọi điện cho anh đấy nhé". Sau đó anh chúc cô gái ngủ ngon rồi vội cúp điện thoại.
Cô gái cầm điện thoại trong tay ngẩng người ra đúng 1 phút. Cô cảm thấy hôm nay chàng trai có điều gì đó khác thường. Nhưng khác thường ở điểm nào nhỉ? Nhất thời cô chưa nghĩ ra.
Nửa tháng sau, chàng trai trở về. Thần thái trông vẫn phong độ,khỏe mạnh nhưng trên bụng anh có một vết sẹo. Cô gái hỏi: "Sao thế này anh?"
Chàng trai đáp: "Không sao đâu em, có vết thương nhỏ ý mà."
Cô gái lo lắng, truy hỏi không ngừng. Chàng trai cười nói: "Anh nói cho em biết nhé, nhưng em không được giận đâu đấy. Hôm đó, anh xuống sân bay, rồi đi dạo trên phố, tự nhiên thấy đau bụng thế. Chưa bao giờ anh đau quặn lại như thế, đau đến muốn ngất xỉu. Thế rồi anh nghĩ tới hải sản, có thể là do anh bị ngộ độc thức ăn khi ăn hải sản. Em biết đấy, ở thành phố biển nhỏ bé của chúng ta năm nào cũng có người mất mạng vì ngộ độc hải sản. Thế rồi anh gọi điện cho em. Anh nghĩ rằng nếu đúng là vì mấy đồ hải sản đó thì lúc đó nhất định em cũng có cảm giác bất thường. Giả dụ em không nghe điện thoại hay nhấc máy nhưng lúc đó người em không được khỏe. Anh sẽ gọi luôn đến trung tâm cấp cứu 115, để họ sẽ đến nhà em ngay lập tức. Nhưng lúc đó nghe giọng nói của em hoàn toàn bình thường nên anh cũng không kinh động đến em nữa. Sau đó anh mới yên tâm cúp máy."
"Khi cảm thấy người không được khỏe, sau anh không nghĩ đến việc đầu tiên là tự cứu mình?" Cô gái hỏi.
"Làm gì có tâm trạng đâu mà nghĩ được lắm thế." Chàng trai nhìn cô gái với ánh mắt chan chứa tình yêu" "Có cấp bách đến đâu anh cũng phải gọi điện cho em trước tiên. Em biết là không thể coi thường chuyện ngộ độc thực phẩm được mà. Thời gian chính là sinh mệnh. "
Cô gái nhớ ra hôm đó chàng trai cố chấp gọi cho cô rõ lâu, cô lười biếng mãi mới chịu nhấc máy. Tuy rằng chàng trai và cô gái chỉ nói chuyện được với nhau vỏn vẻn có mấy câu. Nhưng mấy câu nói đó đã mất đi nửa phút. Điều đó có nghĩa là trong nửa phút đó chàng trai đang phải chịu đựng cơn đau khủng khiếp. Sau khi biết chắc chắn rằng cô gái không sao, loại bỏ được khả năng cô gái bị ngộ độc thức ăn chàng trai mới cúp máy. Đến lúc ấy chàng trai mới tìm sự trợ giúp của người qua đường hoặc gọi tới trung tâm cấp cứu 115.
Nếu hôm đó họ bị trúng độc thật thì cho dù có cách nhau tới hàng dặm, chàng trai cũng sẽ đưa được nhân viên y tế đến với cô gái. Chỉ có điều, như thế chàng trai sẽ làm lỡ mất 30 giây. Nói cách khác, vào ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết rất có thể sẽ xảy ra, chàng trai có thể sẽ giành 30 giây của mình cho cô gái. Hơn nữa, chắc chắn rằng chàng trai biết rất rõ 30 giây này có thể là khoảng cách giữa sự sống và cái chết.
Cô gái không nói gì, cô không thể nói được lời nào nữa. Chàng trai khẽ cười: "Vẫn còn may mà, chỉ là một lần hú hồn, cuối cùng không có sự việc đáng sợ nào xảy ra". Anh lại chỉ lên vết thương trên bụng, chớp mắt tinh nghịch: "Đây là vết tích của viêm ruột thừa cấp để lại."
Cô gái chẳng thể cười được nữa, mắt cô đã ướt từ bao giờ. Cô ôm chặt lấy chàng trai, nói: "Ba mươi giây này là lí do chúng ta bên nhau trọn đời."

Hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng

/
Còn chưa kịp hỏi "anh sao thế" thì bỗng có hai bàn tay thò ra, rồi thở dài thườn thượt, anh lại nằm xuống, rất nhanh sau đó lại vang lên tiếng ngáy "long trời lở đất".
Tôi đã ở bên người đàn ông này 12 năm. Có rất nhiều chuyện đã diễn ra bình yên như nó vốn có, đó là những tình cảm nhỏ bé, những rung động nhỏ bé và những xúc cảm nhỏ bé. Đêm hôm đó, ngoài trời lất phất mưa phùn, trong phòng ấm áp. Tôi bỗng nhớ lại biết bao câu chuyện.
Lấy nhau 10 năm, trải qua bao yêu thương, bao xúc cảm nồng cháy cuối cùng cũng bị thời gian gây bao thương tích. Nhưng vào khoảnh khắc này, tôi thấy yêu anh hơn những gì mình tưởng tượng.

Mỗi năm khi mùa đông đến, chân tay tôi lúc nào cũng bị cóng. Chồng tôi có thòi quen là đặt tay tôi vào nách anh, cả người tôi được anh ôm trọn trong lòng. Sợ bị lạnh sang anh, tôi sẽ đợi một lúc, nhân lúc anh không chút ý liền rụt tay ra. Bị anh phát hiện, lần nào cũng bị anh mắng phải kẹp chặt tay vào cho ấm, không được bỏ ra. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn trong tưởng tượng của tôi.


Mỗi lần đi chơi xa, đến những chỗ đông người, anh sẽ kéo tôi nép vào người anh, đôi vai anh sẽ che chắn cho tôi, để đảm bảo tôi không bị đám đông cuốn đi. Khi chúng thêm có thêm con trai, vai trái của anh sẽ là tôi, anh sẽ để con ngồi trên vai phải. Có anh ở bên, dù ở bất cứ đâu, tôi cũng cảm thấy an toàn và thanh thản. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy, hóa ra anh yêu tôi nhiều hơn tôi tưởng.
Có lần anh đi công tác, buổi tối gọi điện cho tôi nói chuyện đến hai tiếng đồng hồ, chủ đề toàn về những chuyện linh tinh. Lần đầu tiên tôi thấy anh kể lể lắm điều đến thế. Khi về nhà anh mới nói cho tôi biết, anh bạn ở cùng gọi điện về nhà biết tin thời tiết ở nhà đang bất ổn, mưa tuyết dữ dội. Anh lo tôi sẽ sợ hãi nên đã gọi điện để đánh lạc hướng suy nghĩ của tôi. Tôi hỏi thế sao "anh không nói luôn là em đừng sợ". Anh nói: "Nếu mà em không sợ, thì hỏi thế lại làm e lo lắng thì sao?" Tôi xúc động, mắt nhòe đi vì nước mắt, đó phải là tình yêu nào mới có thể chu đáo và cẩn thận đến thế. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.
Bát đũa còn có lúc xô, vợ chồng cũng khó tránh khỏi đôi lần cãi vã. Chỉ cần mỗi lần cãi nhau đến giai đoạn căng thẳng, việc đầu tiên anh làm là chạy đến trước cửa, đứng yên ở đó, để đảm bảo là tôi sẽ không tức giận đến nỗi chạy ra khỏi nhà. Lần cãi nhau kịch liệt nhất tôi đã chọn sự im lặng, tôi tự cảm thấy mình đã làm anh rất đau lòng. Anh ôm gối ra ngoài phòng khách ngủ, trong lúc tôi đang băn khoăn nên xin lỗi anh thế nào, anh bỗng chạy về phòng, trông mắt như đang tức tối, nhưng anh vẫn nằm bên cạnh tôi. Lúc ấy, tôi cảm thấy, hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.
Những tình cảm ấy luôn khiến chúng tôi không quen khi phải xa nhau trong thời gian dài. Anh đi công tác chỉ một tuần, ngày thứ năm đã giải quyết xong việc để về nhà sớm. Lại tiếng gõ cửa quen thuộc ấy, tôi xúc động chạy ra mở cửa, lại bị anh mắng cho một trận: "Chẳng hỏi là ai đã mở cửa, nhỡ là người xấu thì sao." Tôi bĩu môi, lòng đầy tủi thân. Lại nhìn thấy mặt anh dài ra như cái bơm, chỉ tức là không xông vào đánh cho anh mấy cái. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.
Gần đây, vào lúc đầy tâm trạng nhất, lúc thật lòng nhất, tôi đã hỏi anh: "Anh có còn yêu em như hồi ban đầu chúng mình mới yêu nhau không?" Những lúc như thế, anh thường quay sang liếc tôi, khi tâm trạng tốt mới nói ra được câu "Em thử nói xem?" Thế rồi nào là than vãn thời gian vô tình, thỉnh thoảng cũng nhớ đến hồi yêu nhau anh anh em em suốt ngày, nhưng anh lại quên rất nhiều việc đã làm cho tôi. Anh đã quên mỗi lần đi công tác, cứ đúng 7 giờ anh lại nhắn tin gọi tôi dậy đi làm, anh đã quên mỗi lần có việc lại đưa tôi lên taxi, lại ghi nhớ biển số xe, anh đã quên lần tôi bị quệt xe, câu anh hỏi đầu tiên là "Em có bị thương ở đâu không?".... Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.
Trong lúc tôi đang viết những dòng này, anh đang nằm trên ghế sofa xem ti vi, cắn hạt dưa. Anh xòe tay ra, trong lòng bàn tay là rất nhiều hạt dưa đã cắn sẵn, tôi cảm động nhìn anh, anh tỏ ra mất kiên nhẫn, bảo tôi mãi chẳng thấy chìa tay ra nhận. Lúc ấy, tôi cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.
Nghĩ lại bao năm dã qua, dù là những ngày đầu còn nhiều khó khăn hay đến hôm nay, khi cuộc sống đã bắt đầu khá giả hơn, những thứ gì tôi thích, anh đều tìm cách mua cho tôi, anh chưa bao giờ tiếc tôi thứ gì.
Thực ra dùng tiền mà đo đếm tình cảm có phần quá thực dụng, nhưng đó là sự thực cuộc sống. Tôi nói những suy nghĩ ấy cho người đàn ông đang ngồi cạnh mình. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, nói: "Em lại nghĩ gì thế, cứ nói anh nghe xem nào." Lúc ấy, tôi vẫn cảm thấy, hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.
Thực ra, một người phụ nữ cũng chỉ muốn những điều ấy. Không ham hư vinh, phú quý, không ham an nhàn, hưởng lạc, chỉ mong người ở bên cạnh mình có thể được như thế, đó chỉ là những sự quan tâm rất nhỏ bé nhưng đều là những tình cảm thật lòng, những tình cảm vô tư nhưng chân thành, luôn bảo vệ tôi, quý trọng tôi. Cùng nhau đối diện với khó khăn, làm thế nào để cùng vượt qua khó khăn, làm thế nào để cho tôi niềm tin này, để tôi tin tưởng rằng tôi có thể dựa vào đôi vai ấy đến suốt đời.
Như vậy, tôi còn gì phải lo lắng nữa!

Anh chỉ giả vờ giận em thôi...

/
Ai cũng cho rằng anh và nó thật khó để hòa hợp, một người khá ít nói, lạnh lùng, không bao giờ thể hiện cảm xúc và cũng không bao giờ người khác biết anh nghĩ gì.
Còn nó, một đứa lúc nào cũng nhí nhảnh như con nít, tính nó hơi bốc đồng, muốn làm việc gì là phải cố sống cố chết để làm bằng được, đôi khi nó còn thiếu suy nghĩ và chẳng cần biết những hành động của nó sẽ gây ra hậu quả gì.
Thế mà anh và nó lại yêu nhau, lũ bạn quay ra bảo: đúng là một đôi bù trừ cho nhau quá hợp lí. Nó cười nhìn anh hạnh phúc, có lẽ, nó yêu anh vì anh là anh, vì anh cứ nghiêm nghị, cứ lạnh lùng thế, cứ chẳng bao giờ đồng ý với bất cứ việc gì nó làm...
cặp đôi hạnh phúc
Nó sống vui vẻ với những điều giản dị, nó luôn đem đến cho người đối diện là nụ cười. Nó luôn biết cách làm cho người khác cảm thấy lạc quan và yêu đời hơn, nhưng nó, cũng luôn biết cách...phá hoại một cái gì đó hay là gây ra những hậu quả khó lường.
Anh bận rộn với hàng đống công việc, nó rong chơi và lang thang cả ngày không biết chán, nó có thừa thời gian để than vãn chán nản với anh, có thừa thời gian để bày ra hết trò này đến trò nọ trêu chọc anh. Nhưng tất cả đề giống như mọi lần anh đều nói một câu giống y hệt "em làm sai rổi đấy, học cách xin lỗi đi".
Nó khóc, biết bao lần anh làm cho nó khóc. Anh nói xong câu ấy rồi quay đi lạnh lùng, thậm chí một cái ôm cũng không hề có.
Anh lúc nào cũng giữ vẻ mặt nghiêm nghị, đôi khi nó thấy anh giống một pho tượng im lìm khó hiểu, và muốn khám phá được bên trong pho tượng đối với nó nhiều khi thật là khó khăn.
Nó thích nhắn tin, còn anh chỉ thích gọi điện nói vài câu cho nhanh, nó thích nhắn tin bởi như thế tình cảm và mới đúng là những người yêu nhau hơn. Nhưng anh không thích nhắn tin, bởi anh lúc nào cũng bận rộn. Nhiều lúc nó hụt hẫng khi ngồi cẩn thận soạn tin nhắn cho anh những lời lẽ yêu thương, nhưng nó đợi mãi chẳng thấy tin nhắn trả lời hay nếu có cũng chỉ là những dòng cụt lủn "ok" hay "uhm".
Có lẽ điểm khác biệt quá lớn là nó quá nhõng nhẽo, còn anh lúc nào cũng nghiêm nghị và cứng rắn.
Bạn bè nó thích tụ tập vào cuối tuần, lúc nào chúng cũng tha lôi theo người yêu đi cùng. Còn nó, lúc nào cũng lẻ loi đi một mình, nó buồn.Lũ bạn hỏi lúc nào nó cũng phải nói đỡ rằng anh đang bận này bận nọ, thật sự thì anh chẳng thích đi cùng với nó đến những chỗ như thế. Anh không thích ồn ào, anh nói là anh không đến để cho nó và đám bạn cảm thấy thoải mái hơn. Nhưng cái suy nghĩ ấy của anh sai lè, nó tin rằng, nếu có anh, nó sẽ vui hơn, vui hơn rất nhiều.
Nó ghét anh lúc nào cũng bận rộn, nó ghét anh lúc nào cũng hờ hững với nó, và nó còn ghét anh sao mà lúc nào cũng coi nó như đứa trẻ con. Nhưng nó biết, anh yêu nó, tình yêu của anh thật lạ, và tình yêu ấy làm cho nó chếnh choáng...
Sinh nhật đứa bạn của nó, bạn nó gọi điện mời anh đến, nó hồi hộp, không biết là anh có đến hay không?
Và rồi, anh đến, anh không đón nó, nó đi cùng bạn. Nhưng nó cũng cảm thấy vui vì cuối cùng anh cũng không làm nó thất vọng. Nhưng anh đến mang theo quà, ngồi một lúc rồi đứng dậy xin phép ra về, rất hờ hững quay ra bảo nó "em ở lại chơi với bạn nhé, anh bận phải về trước".
Nó không biết phải nói với anh như thế nào, nó đã mặc thật đẹp để tối nay khi anh đến sẽ nhìn thấy nó thật lộng lẫy, nhưng anh cũng chẳng đưa mắt nhìn nó một lần.
Nó uống thật nhiều rượu, nó còn không biết nó đã uống bao nhiêu rượu nữa, đầu óc nó chếnh choáng, choán cả tâm trí của nó là hình ảnh của anh. Tại sao nó lại yêu người như anh chứ, tại sao lúc nào anh cũng hững hờ? Nó chẳng thể nào trả lời được câu hỏi ấy, nó chỉ biết men say đang ngấm dần, và tất cả xung quanh nó mờ nhòe, trở thành ảo ảnh....
Nó tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ. Hai con bạn nó cũng vẫn chưa tỉnh, mùi rượu nồng nặc, nó cảm thấy khó chịu, cổ họng như bị cào xé và bụng nó đau dữ dội có lẽ vì rượu khá mạnh.
Nó nhìn điện thoại, đã là 10h sáng. Anh nhắn tin hỏi xem nó đã tỉnh chưa. Trong trí nhớ, nó lờ mờ nhớ ra, hình như người đưa nó từ bữa tiệc sinh nhật chính là anh. Nó nhớ ra trên quãng đường anh đưa nó về, nó đã lải nhải bao nhiêu điều, nó đã trách móc anh, nó đã nói thẳng ra anh thật xấu xa khi từng ngày qua cứ hờ hững với tình yêu của nó.
Tự dưng khi nhớ ra mọi điều, nó cảm thấy thật xấu hổ, vì anh đã nhìn thấy nó trong bộ dạng ấy và nó đã nói bao điều không nên nói nữa. Nó lại gây thêm chuyện một lần nữa....
- Em đỡ mệt chưa?
- Em...vẫn còn mệt, đầu rất đau, cổ họng, bụng nữa. Nó ấp úng kể lể.
- Đã không biết uống rượu rồi còn uống nhiều như thế.
- Em...
- Người say rượu không bao giờ biết kiểm soát được hành động của mình, lần sau đừng có như thế nữa!
- Anh !!! anh không thèm quan tâm tại sao em lại như thế, anh chỉ biết trách mắng em thôi, anh thôi đi!
- Em trẻ con lắm, chẳng suy nghĩ trước khi làm bất cứ việc gì cả. Lần này anh giận đấy, em hãy tự suy nghĩ xem như thế đúng hay sai.
Anh cúp máy, nó biết nói gì hơn, mặc dù nó biết nó sai, nhưng chẳng lẽ anh không hề bao dung hơn cho nó hay sao, anh không dành cho nó một sự quan tâm thay vì trách mắng nó. Mà lí do nó trở nên như thế là bởi anh, anh mới là người đáng trách...
Nó khóc, nước mắt có vị mặn chát, nó đau, trái tim nó đau đớn vì anh. Mọi thứ xung quanh mờ nhòe, vụn vỡ. Anh chưa bao giờ dành cho nó một vị trí đúng như là người yêu, liệu nó có thể tiếp tục được nữa không? Không, nó không thể, nó cảm thấy mệt mỏi.
Tình yêu và nước mắt, thứ nào có vị xót xa hơn?
Nó nói chia tay anh. Cứng rắn, không chút đau đớn trong lời nói. Anh đứng nhìn nó, nó quay đi, nước mắt lại chảy xuống mặt. Anh không đuổi theo nó...
Một ngày, hai ngày, ba ngày....Anh vẫn không liên lạc với nó.
Ba ngày, bốn ngày....một tuần trôi đi. Điện thoại của nó vẫn không thấy nhạc chuông quen thuộc rung lên.
Nó muốn gặp anh, nó muốn nói với anh rằng nó nhớ anh, rất nhiều. Nó biết nó đã sai. Giờ đây, không có ai nhắc nó ăn uống, cũng chẳng có ai đủ kiên nhẫn ngồi lắng nghe những câu chuyện ẩm ương của nó và cũng chẳng một vòng tay thật chặt,một bờ vai thật vững chắc mỗi khi nó mỏi mệt.
Hôm nay là sinh nhật anh. Mưa, mưa to, nó đi dưới mưa, mặc kệ nước mưa xối xả. Bước chân nó tự tìm đến nơi quen thuộc, nó nhìn mọi thứ xung quanh. Nó nhớ anh biết bao nhiêu...Nó đã sai thật rồi, nó đã làm bao nhiêu chuyện sai, bao nhiêu chuyện ngốc nghếch nhưng anh đều tha thứ cho nó. Nhưng lần này, có lẽ...Nó sợ lời chia tay...
- Xem có ai ngốc như em không? Đi dưới mưa mà chẳng đem theo ô.
- Anh...giọng nó run run.
- Anh xin lỗi, anh sai rồi.
Nó ôm lấy anh, nó khóc, nước mắt vì uất ức, nước mắt vì hạnh phúc. Nó đã nhớ anh biết bao nhiêu. Nó muốn biết anh có còn giận nó nữa không. Nó muốn biết mọi thứ lâu nay nó vẫn thắc mắc...
"Anh muốn nói cho em biết rằng, anh yêu em. Nhưng đôi khi anh sợ, anh phải tự nghiêm khắc với em, vì anh muốn em có bản lĩnh hơn và biết suy nghĩ hơn. Anh sợ nếu anh cũng nhu nhược thì tình yêu của chúng ta sẽ mong manh. Đừng khóc nữa nào, anh chỉ giả vờ giận em thôi."
Hóa ra tình yêu vài nước mắt còn có những dư vị khác.

Khoảnh khắc

/
Đến năm hai mươi hai tuổi, Viễn mới tìm thấy mối tình đầu của mình.
Cậu gặp Hân trong bữa tiệc sinh nhật một đàn anh trong công ty. Lần đầu tiên nhìn thấy cô, cô mặc một chiếc váy màu trắng đơn giản, cặm cụi ngồi nặn bánh cùng mọi người. Thấy cậu bước vào, cô ngước lên. Trên gương mặt bị bột dính lem luốc tự nhiên nở một nụ cười sáng bừng.
Hân có dáng người nhỏ nhắn, không quá xinh đẹp nhưng đôi mắt đặc biệt rất sáng. Bên trong cô dường như luôn tồn tại một sức sống mãnh liệt, sôi nổi và tràn đầy năng lượng. Không lúc nào ngồi yên một chỗ. Nói liến thoắng về rất nhiều thứ linh tinh. Bắt chuyện với tất cả mọi người. Hiếu động như một đứa trẻ. Cách thể hiện của cô rất ngây thơ, đôi khi có phần tùy hứng nhưng lại không gây nên cảm giác phiền phức. Là kiểu đơn thuần khiến người khác không biết phải làm sao ngoài tự nguyện yêu thương.

Lúc cuối bữa tiệc, mọi người rủ nhau đi hát Karaoke. Trong phòng hát, cô ngồi cạnh cậu, hưng phấn giành mic. Giọng cô không hay nhưng thanh trong, biểu cảm khi hát là vẻ say mê ngốc nghếch rất buồn cười. Hát được ba bài, cô ngồi xuống thở dốc. Một lát sau vô thức ngả vào vai cậu ngủ gật.
Giây phút ấy, Viễn bất giác nín thở. Cô tựa như một cánh bướm màu trắng mê hoặc đột ngột bay tới đậu trên vai cậu, vũ điệu đập cánh khẽ khàng khiến cậu phải cẩn trọng hết mức. Trong lòng cậu chợt dâng lên nỗi sợ hãi mơ hồ, rằng chỉ một thanh động nhẹ cũng sẽ làm cô thức tỉnh và bay đi mất. Sự huyên náo từ mọi người xung quanh bỗng trôi đi thật xa, thế giới của cậu lắng đọng, nghe rõ được tiếng tim đập vội vàng nơi lồng ngực. Trong cơn choáng váng thinh lặng đó, cậu đã bị thôi miên mà không một chút ý thức nào chống cự.
Đã bắt đầu yêu trong khoảnh khắc như vậy.
Chủ nhân của bữa tiệc ngày hôm đó là Du. Ngoại trừ đôi khi rất trẻ con, Du là một người đàn ông hoàn mỹ. Đẹp trai phóng khoáng, đơn giản chân thành. Anh có phần khá giống cô, luôn mang đến cảm giác thoải mái dễ chịu cho người bên cạnh. Anh hơn cậu ba tuổi, là trưởng phòng thiết kế của công ty.
Khi Viễn mới vào làm, anh rất nhiệt tình giúp đỡ, cũng đối xử với cậu rất tốt. Nếu uống rượu, nhất định sẽ kéo cậu cùng đi. Làm về muộn, nhất định sẽ xách cậu qua nhà cùng ăn cơm. Nghĩ ra ý tưởng gì hay ho, nhất định sẽ mang khoe với cậu.
Vì là con một nên anh luôn muốn có em trai. Lần đầu tiên gặp anh đã chấm cậu rồi. Anh nói rồi ngừng lại, vươn tay xoa xoa đầu cậu.
- Coi này, ngoan ngoãn hiền lành như cún con.
Trong công ty ai cũng bảo, hai người kiếp trước có lẽ là anh em thật.
Nhờ vào anh, cậu và Hân thường xuyên gặp nhau, cũng bắt đầu trở nên thân thiết. Càng gần gũi cậu càng không thể ngừng nhìn về phía cô. Cậu biết, nét sáng trong tự nhiên có chút yếu ớt của cô hấp dẫn rất nhiều người. Tuy nhiên, kì lạ là Hân lại chẳng nhận lời một ai. Cô nói, là bạn, cậu phải giữ bí mật cho mình đấy. Từ nhỏ mình đã thích Du rồi.
***
Đi làm được nửa năm, Viễn quyết định dọn vào ở cùng Du. Buổi sáng thứ bảy, một chị đồng nghiệp trong công ty mang đến cho cả hai một con mèo. Mèo con mới hơn tháng tuổi, toàn thân màu trắng muốt, chỉ riêng mặt lốm đốm khoang vàng. Cậu vừa thò tay muốn chạm vào, mèo con đã nhảy dựng lên gầm gừ, mở to đôi mắt màu lục sáng rực nhìn chằm chằm đầy cảnh giác. Vội vàng rụt tay, lại bất ngờ thấy anh có thể ôm nó lên, thoải mái vuốt ve.
Ngó vẻ mặt kinh ngạc của cậu, anh bật cười. Có gì đâu, chắc là tần số của anh hợp với nó hơn cậu. Cái gì cũng thế, chỉ cần tìm đúng tần số, nhất định có thể chạm vào nhau.
- Làm thế nào để biết?
Cậu buột miệng. Anh vò vò đầu cậu.
- Chỉ cần không xảy ra tổn thương thì đó chính là tần số cậu cần.
Mang mèo về nhà, anh lập tức đeo cho nó một chiếc vòng cổ gắn bảng tên tự thiết kế từ trước đó. Mèo con bị khó chịu, giãy dụa muốn bứt ra. Lăn lộn được một lúc thì kiệt sức, ngoan ngoãn nằm co tròn hừ hừ kêu, để mặc anh xoa bụng. Buổi chiều mùa thu, nắng nhạt ấm áp xuyên qua khung cửa sổ, yên bình phảng phất trong căn phòng nhỏ. Anh nhìn mèo con dịu dàng, đôi mắt thoáng qua cảm tình không thể kiềm chế.
- Nhìn này, có thấy mèo con rất giống Hân không?
Anh đột ngột hỏi. Cậu nhìn những sợi lông vàng lem trên mặt mèo con lay động khẽ khàng, nhớ tới lần đầu gặp cô rồi gật đầu đồng tình. Bất chợt, anh bế xốc mèo con lên, kề trán vào trán nó dụi dụi. Mèo con meo một tiếng bực bội. Anh nói, giọng rất nhỏ, còn có phần ngượng ngùng ngây ngốc.
- Nói cho cậu một bí mật nhé. Kì thực là anh đã thích bé con rất lâu rồi.
 ***
Có lần, sau khi kết thúc một dự án dài hơi, anh và cậu quyết định ăn lẩu. Cô tới, dẫn theo một người bạn gái khác. Cô gái có đôi mắt thấu suốt mà u uất, bên dưới khóe mắt còn có một nốt ruồi lệ.
Bốn người cùng nhau, cậu và bạn của cô chuẩn bị nguyên liệu, cô và anh mặc dù không biết nấu nhưng cũng hăm hở động tay. Món ăn vì thế mà chưa kịp chế biến đã bị cả hai phá hỏng, khiến cậu rốt cuộc đành phải bỏ tất cả nấu thành canh thập cẩm. Vậy nhưng khi đối diện với vẻ mặt thỏa mãn của cô, lòng vẫn cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Ăn uống xong, cô đề nghị chơi bài. Hai người lập thành một đội, chơi bài nói dối, bên nào thua sẽ bị phạt quỳ. Đội cậu và Hân thắng liên tục, mãi đến khi anh kêu tê chân không chịu nổi nữa cô mới chịu ngừng lại. Lúc xếp bài cất đi, bạn cô đột ngột cười trêu chọc. Viễn hiền vậy mà đánh trò này giỏi ghê. Lần sau mình muốn bắt cặp với cậu.
Cậu nhìn vào mắt cô giây lát rồi lặng lẽ quay đi.
Đùa giỡn một hồi, Hân chợt phát hiện ra cây guitar treo ở góc phòng. Nhìn theo ánh mắt cô, anh ha ha cười, vươn tay vỗ vỗ lên vai cậu có vẻ rất tự hào.
- Bé con em không biết đâu, cậu nhóc này không chỉ vẽ đẹp, chơi guitar cũng hay lắm đó.
- Thật à, gảy một bản cho mình nghe đi.
Cô hào hứng nhìn cậu đầy mong đợi. Không thể từ chối, cậu đành gật đầu xách đàn ra.
- Muốn nghe bài gì?
-Bài gì cũng được.
Cô đáp, vẻ mặt hết sức hưng phấn. Trong phút chốc, cậu cảm nhận ánh mắt vẫn luôn trong veo sáng rực của cô chỉ có hình ảnh của riêng mình. Thời khắc ngắn ngủi mà thấy hạnh phúc lại rõ ràng biết bao.
I'll remember you
At the end of the trail,
I had so much left to do,
I had so little time to fail.
There's some people that
You don't forget,
Even though you've only seen'm
One time or two.
When the roses fade
And I'm in the shade,
I'll remember you.
Viễn không biết, có một người khác trong khoảnh khắc ấy cũng vì cậu mà rung động.
Vài ngày sau, Hân gửi cho Viễn một tin nhắn. Nội dung là số điện thoại và nick yahoo của Nhã, bạn cô. Cô nói, cậu thử làm quen đi nhé. Hôm trước mình thấy cậu cứ nhìn cô ấy mãi.
Đặt điện thoại sang bên, cậu ngả người vào thành ghế cười mệt mỏi.
Sau đó, Viễn và Nhã bắt đầu hẹn hò. Việc thường làm nhất là cùng nhau xem một bộ phim. Nhã rất ít nói. Không gian giữa hai người luôn có vẻ thinh lặng nhàm chán. Chỉ bởi vì mỗi người theo đuổi một mục đích riêng nên vẫn ngầm duy trì mối quan hệ không rõ ràng như vậy.
Mùa hè, công ty Du tổ chức cho nhân viên cùng đi du lịch biển, mỗi người được phép dẫn theo một người thân đi cùng. Cô đăng kí đi theo suất của anh, lại liên tục nhắc nhở cậu phải nhớ đăng kí một suất cho Nhã. Đối diện với cô, cậu dĩ nhiên không thể phản kháng.
Lúc ngồi trên xe của công ty, mọi người đều ngồi theo cặp đăng kí. Cô ngồi cùng anh ở ghế trên, hai người trò chuyện náo nhiệt một lúc rồi nhanh chóng dựa vào vai nhau ngủ mất. Cậu ngồi cùng bạn cô ở dưới, cả một quãng đường dài đều tỉnh táo, im lặng không nói với nhau câu nào.
Buổi tối, mọi người mang bia ra bãi biển cùng uống. Được một hồi, anh đặt lon xuống, đứng dậy bước về phía trước. Khi bàn chân chạm tới những vạt sóng đầu tiên, anh bỗng lên tiếng.
- Viễn này, bài hát gì về biển cậu vẫn thường hay nghe ấy nhỉ?
Từ phía bên kia bờ biển xanh sâu.
Cậu trả lời.
-Ừ, đúng rồi.
Anh vươn tay chỉ về khoảng tối xanh thẫm của biển cả. Anh muốn được đi tới đó. Anh muốn được sang bờ bên kia.
- Bé con, em có muốn đi cùng anh không?
Xoay người lại nhìn cô, khóe môi anh mỉm cười dịu dàng.
- Có. Du đi đâu em cũng theo.
Cô đáp không do dự. Cả người lảo đảo bước qua, giọng nói cũng đã ngà ngà say. Gió biển lồng lộng thổi, anh bắt lấy tay cô, nghiêng ngả bước ngập dần vào lòng biển. Thấy vậy cậu cuống quýt chạy ra, khó khăn lắm mới kéo lại được hai kẻ say đỡ về khách sạn. Nhã ở bên cạnh vẫn thanh tỉnh, thấy vẻ gian nan của cậu chỉ thở sâu, khẽ nói.
Thực ra, nếu có thể cùng cậu trải nghiệm mạo hiểm như vậy, mình cũng không cần người đến cứu.
Cậu ngẩn người, nhìn cô một lúc lâu rồi im lặng rời đi. Đôi mắt cô có màu xanh đen, sâu thẳm như tận cùng đại dương. Thì ra những người ẩn giấu tâm tư quá kín đáo, lúc nào cũng sợ hãi tiến lên thì sẽ không có được hạnh phúc. Muốn có, phải biết cách mang tất cả bản thân ra, dùng thái độ đơn thuần vô tư nhất để đánh đổi với cuộc đời.
Đêm hôm ấy, cậu lần đầu tiên sâu sắc hiểu được.
Trước đại dương mênh mông, số phận cũng chỉ là khoảnh khắc.
Ba năm sau, Du và Hân quyết định kết hôn. Cậu khi đó đang ở London tu nghiệp, không thể về dự được. Anh gửi cho cậu một chùm ảnh cưới, trong mail viết thêm vài dòng.
"Đôi khi có những điều không nhất thiết phải chạm vào. Bởi vì yêu nên không nỡ tổn thương. Em trai nhỏ, thực ra thứ gì cũng thế. Chỉ tồn tại tương tác thích hợp trong một thời điểm nhất định mà thôi"
Cậu mở file anh gửi, ngắm nhìn cô hạnh phúc trong chiếc váy cưới tinh thuần. Bướm trắng đã bay đi, người đã tỉnh giấc, trong linh hồn là yêu thương hư hao. Dù cố gắng thế nào cũng không thể có lại được xúc cảm như lần đầu tiên ấy.
Viễn biết, cảm tình đơn phương của mình không phải là sai lầm vô nghĩa.
Khi bắt đầu cũng là khi kết thúc. Hoặc có thể không tồn tại cả hai thời điểm.
Yêu một người.
Chỉ là khoảnh khắc mà thôi.

Chúng ta để relationship đi!

/


Tâm bấm vào thông báo, nick name "Đau khổ đủ rồi, hạnh phúc được chưa" vừa gửi cho cô một lời đề nghị xác nhận mối quan hệ: Đang hẹn hò.


***


Tâm đăng nhập tài khoản facebook, như một thói quen, cô vào trang cá nhân của anh trước khi xem những thông báo ở trang của mình. Bỗng, trái tim cô như có bàn tay ai bóp chặt, chưa bao giờ Tâm thấy hai chữ "Kết bạn" to đùng hiện trên trang cá nhân của Nam lại trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn với mình đến thế. Anh đá văng cô ra khỏi cuộc đời anh như thế còn chưa đủ đau đớn sao mà giờ ngay cả sự kết nối ảo này anh cũng đành đoạn cắt đứt.











Chẳng lẽ, anh đã chính thức xóa tên cô ra khỏi nhật ký đời mình? Chẳng lẽ, chia tay là ngay lập tức quay lưng, cắt đứt tất cả mọi liên hệ với người kia như thế ư? Cô cũng từng là một nửa yêu thương của anh mà. Tâm nhìn vào màn hình đờ đẫn, tự ái ngập ngụa trong tim, mùi vị mặn chát dâng lên nơi đầu lưỡi, cô định bấm thoát ra khỏi facebook thì...



"Chúng ta để relationship" đi. Cái quái gì thế này? Tâm bấm vào thông báo, nick name "Đau khổ đủ rồi, hạnh phúc được chưa" vừa gửi cho cô một lời đề nghị xác nhận mối quan hệ: Đang hẹn hò. Tâm cười khẩy và thầm nghĩ, lại một tên vừa rảnh vừa biến thái nào đây. Bấm vào trang cá nhân, cô hơi khựng lại bởi khuôn mặt người con trai này khá quen, hình như cô đã từng gặp ở đâu đó, nhưng tuyệt nhiên không nhớ ra.


Những ghi chú và trạng thái của người này dường như là viết riêng để cho ai đó đọc được, tất cả chúng đều hàm chứa một nội dung: Đau khổ đủ rồi, hạnh phúc được chưa? Tâm đọc một cái note và nhận ra, người con trai này cũng không đến nỗi biến thái lắm, câu từ và ý tứ coi bộ cũng rất được, hơn hết, cô cảm thấy đồng cảm và thấu hiểu một điều gì đó khá sâu kín từ chàng trai lạ mặt này hơn. Cửa sổ khung chát nhấp nháy, là hắn.


- Hey Tâm, để relationship với mình đi.


- Tại sao?


- Vì... mình thích Tâm.


- Nhưng tôi đâu có thích bạn.


- Tâm hãy cho tôi một cơ hội đi, chỉ cần có cơ hội, tôi tin mình có thể làm được.


- Cơ hội gì?


- Cơ hội được bước vào trái tim Tâm.


- Tôi đâu có khóa cửa.


- Là Tâm đang không nhận ra đấy thôi.


- Thật vậy à. Cho tôi một lý do để làm điều đó được không?


- Lý do hả? à ừm, lý do là vì nếu Tâm chịu để xếp những buồn đau lại và mở lòng hơn, người đến sau chắc chắn sẽ tốt hơn người đến trước.


Tâm cuộn mình trong tấm chăn dày, đêm đầu thu đã chớm lạnh, cô nằm ngẫm nghĩ về những lời kẻ lạ mặt vừa nói: Có đúng là khi ta chịu xếp những đau buồn laị, mở lòng ra là ta sẽ gặp những người đến sau tốt hơn không?. Cô mở mắt, nhìn xung quanh, căn phòng này đầy ắp những kỉ niệm thuộc về Nam, mọi thứ ở đây, đều đã từng thuộc về anh và cô cũng vậy... đã có một thời, cô là của anh. Nhưng giờ, hết rồi.


Cuộc đời này vốn đã hữu hạn, tình cảm của con người không có lý gì lại là vô hạn cả, có lẽ đã đến lúc cô chấp nhận xếp những buồn đau, thất vọng đã qua để lại là chính mình – một cô gái yêu đời, tươi trẻ - như chính cô của những ngày chưa có anh. Nhưng tại sao tên lạ mặt đó lại biết mình vừa trải qua những đau khổ nhỉ? Có bao giờ mình than vãn chuyện đó trên facebook đâu, trừ những người bạn thân thiết ra, tuyệt nhiên, không ai biết cô và Nam chia tay với nhau vì sự xuất hiện của người con gái khác. Có lẽ, đây chỉ là một chiêu tán tỉnh của những tay sát gái, phải, Tâm ơi, đừng mơ mộng nữa. Chuông điện thoại đổ từng hồi dồn dập níu cô về thực tại, với tay, trên màn hình, là số của Nam.


- Alo...


- Cô dừng mấy cái trò trẻ con của mình lại đi, chúng ta chia tay rồi, đừng làm phiền tôi nữa.


- Anh nói gì vậy Nam?


- Nói gì cô tự hiểu đi, đã hết thời giả ngây giả ngô với tôi rồi. Đừng làm phiền tôi nữa.

...


Đầu dây bên kia đã ngắt kết nối, Tâm nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, run lên từng hồi. Nước mắt cô tự nhiên rơi mãi không ngừng được. Cô thấy thương cho mình quá, thương cho những yêu thương khờ dại trao đi một thời không toan tính, thương cho những điều đã qua và cả những điều chưa đến. Mày dại quá Tâm ơi! – cô nói với chính mình.



Điện thoại lại rung lên trong tay. Là tin nhắn của nhỏ bạn thân, nhỏ khoe vừa giở trò phá hoại chọc tức được Nam và con bé kia một trận rất hả hê. Thì ra là nó, Nam đã đổ mọi tội lỗi lên đầu cô chỉ vì lòng tốt đặt không đúng chỗ của nhỏ bạn thân. Giờ thì cô cũng chẳng buồn nhắn tin trách móc ai hay giải thích cho ai, cô muốn được yên thân, cuộc tình này đã lấy đi của cô quá nhiều năng lượng, chưa bao giờ cô muốn mình biến thành một con rùa như bây giờ, rụt đầu trong mai và không bị ai quấy rầy nữa, chỉ thế thôi.


Tâm vào facebook sau thời gian ở ẩn. Thật lạ lùng, cô vào trang cá nhân của mình và chỉ thế thôi. Cửa sổ chat lại nhấp nháy, lại là hắn.


- Đau khổ đủ rồi, hạnh phúc được chưa cô bé?


- Ai nói tôi đau khổ.


- Nhìn cái mặt là biết.


- Xạo, anh đã gặp tôi bao giờ đâu.


- Là em không nhìn thấy anh thôi. Nếu không đau khổ vậy chúng ta để relationship đi.


- Được thôi.


Tâm bước ra ban công phòng mình, hít một hơi thật sâu, mùi nồng nàn, hăng hăng của đêm, của lá cây và của cuộc sống xung quanh quện vào nhau chất đầy trong khí quản cô. Cô không hiểu tại sao mình lại đồng ý đặt mối quan hệ: đang hẹn hò với một người không quen biết trên facebook như thế. Hắn lại chẳng có vẻ gì là đang tán tỉnh cô cả vì hắn đã bao giờ đòi gặp cô đâu. Nhưng hình như không hẳn thế, hắn có khả năng đọc được tâm lý và suy nghĩ của cô một cách chính xác. Thần giao cách cảm chăng? Không, làm gì có chuyện trùng hợp vậy. Nhưng dù sao thì, để một cái quan hệ trên facebook như thế, cũng chả ảnh hưởng gì đến cô, đó chỉ là một trò đùa thôi mà. Sau những đổ vỡ, hình như tâm hồn cô trở nên chai sạn hơn, những rung cảm cũng không còn mãnh liệt như trước nữa, với cô, cuộc sống như một canh bạc, sống thật quá cũng chết, sống giả quá cũng chết, chỉ có những đứa giả chết thì mới sống. Cô đang giả chết.


Một chiếc đầm kiểu body màu nude tôn lên những đường nét tuyệt mỹ chết người, móng tay sơn đen, giầy đế thô, tóc xõa ngang, mắt khói, môi đỏ mận, nước hoa Chanel ngọt ngào, Tâm kiêu hãnh đẩy cửa bước vào quán Hi-end gần căn hộ nơi cô sống. Trong ánh đèn vàng ấm áp, những bản nhạc thập niên 80 du dương phát ra từ bộ loa tiền tỉ làm không gian quán thêm phần sang trọng nhưng không kém phần tình tứ. Chọn một chỗ gần cửa sổ có thể ngắm toàn cảnh thành phố về đêm, Tâm dặm lại lớp trang điểm. Nam đến ngồi trước mặt cô sau đó 5 phút.


- Trông em dạo này xinh quá – Nam nói.


Cô đọc được nét lung túng và chao đảo trong mắt anh, Tâm biết, anh không thể cưỡng lại nét quyến rũ của cô, ngay tại đây, ngay lúc này.


- Cũng nhờ anh cả, chẳng phải người ta hay nói, con gái thường đẹp lên sau khi chia tay sao! – Tâm ranh mãnh đáp trả.


- Nhưng lúc yêu anh, em mới đẹp nhất! – Nam vẫn không hổ danh là một tay tán gái thành thần, không có gì mà gã không nói được.


Anh gặp em có chuyện gì? – Tâm vào thẳng vấn đề.


- Anh đến để xin lỗi em, chuyện hôm trước chỉ là hiểu lầm, anh cứ nghĩ em là người buông lời bịa đặt để Lan giận anh nhưng... không phải vậy. Anh xin lỗi. – Giọng Nam có vẻ đầy ăn năn, hôi hận.


Tâm cười khẩy.


- Tâm, anh muốn quay lại với em. – Nam nói, giọng anh run run.


Tâm ngước mắt lên nhìn thẳng vào Nam sau câu nói đó, một thoáng bất ngờ trong đồng tử Tâm nhưng nó ngay lập tức bị dập tắt.


Nam lại tiếp tục


- Anh nhận ra, anh là một thằng ngốc, em là người con gái dành cho anh tình yêu chân thành vậy mà anh không biết trân trọng, anh biết, anh đã làm tổn thương em rất nhiều, anh muốn được bù đắp, muốn được chuộc lại lỗi lầm đã gây ra. Anh...


- Thôi được rồi. Anh không cần đọc diễn văn trước mặt em nữa. Em đã biết chuyện Lan bỏ anh theo gã trai khác sau khi cuỗm của anh không ít tiền, haha, đúng là sự đời. Và giờ, cái kẻ đã từng ruồng bỏ em với cái lý do là: em chưa phải là tình yêu đích thực của anh, để đi theo cô gái đó đang ngồi trước mặt em và đòi chuộc lỗi. Lấy gì để em tin đây?


- Anh có thể làm tất cả. Anh thề đấy. – Nam nói trong đau khổ.


Tâm từ từ đưa bàn tay mình chạm vào tay Nam. Cầm lấy và vuốt ve nó. Mặt Nam giãn ra, có lẽ những nổ lực cùng tấm lòng hối hận chân thành của anh đã được Tâm thấu hiểu. Anh biết mà, Tâm không đời nào bỏ anh, cô ấy rất yêu anh và có thể làm tất cả vì anh. Anh biết mà. Tâm từ từ chồm người lên, tiến sát lại gần Nam, hương thơm tỏa ra từ người cô làm Nam phút chốc chìm trong mộng ảo, mũi hai người chạm nhau, Nam nhắm nghiền mắt để chuẩn bị cho một nụ hôn ngọt ngào tha thứ, nhưng không, môi Tâm lướt qua mặt anh và vị trí mà nó dừng lại chính là vành tai. Tâm thì thào...


- Quay lại ư? Quên chuyện đó đi nhóc ạ. Em không phải là gái gọi. Em xứng đáng được nhiều hơn thế.


Tâm trở lại tư thế bình thường, mắt khép hờ khoan khoái tận hưởng bản nhạc bất hủ của Madona. Nam đã rời khỏi chỗ mình từ bao giờ, cô chẳng để tâm.





Khi bản nhạc kết thúc, cô mở mắt ra. Một người đàn ông đã ngồi thay vào chỗ của Nam từ lúc nào không rõ. Cô nhận ra, anh chính là người có nick name "Đau khổ đủ rồi, hạnh phúc đủ chưa" trên facebook, cũng chính là người đang để relationship với cô, nhưng tại sao hắn lại đang ngồi trước mặt cô thế này.


- Anh làm gì ở đây?


- Tôi đi uống cà phê.


- Ai cho anh ngồi đây?


- Ơ tôi không thấy dòng chữ nào ghi rằng cấm ngồi ở đây cả.


- Anh...


- À tôi đến để nói với cô, lúc nãy cô làm tốt lắm! – Vừa nói, người đàn ông lạ mặt vừa nháy mắt với Tâm.


- Anh, anh theo dõi tôi – Cô bắt đầu nổi cáu.


- Không hề, tôi đứng ở kia và đã nhìn thấy tất cả đấy chứ. – Hắn ta vừa nói, vừa chỉ tay về phía quầy của

quán cà phê – quán cà phê này là của tôi.


- Anh, nhưng, anh, chủ của quán cà phê này là... - Đầu óc Tâm bắt đầu rối loạn.


Thì ra kẻ lạ mặt biết tuốt ấy tên là Hoài, hơn cô 5 tuổi, anh có một số mối quan hệ phức tạp với cô, mà trước đây, Tâm chẳng thế ngờ tới. Chả là thế này, anh ta chính là chủ quán cà phê gần nhà cô, là bạn của anh trai cô – cô đã gặp vài lần trước đây thảo nào thấy quen thế. Chưa hết, anh ta lại còn là người đã từng tình cờ biết được chuyện tình đau khổ của cô qua một lần cô gọi điện khóc lóc với anh trai khi Nam nói chia tay. Nhưng mấu chốt của câu chuyện lại nằm ở chỗ, chẳng hiểu sao sau lần đó anh ta quyết định sẽ để tâm đến cô, nick facebook của anh ta, note, trạng thái đều viết ra là để dành cho cô, và dấu mốc cuối cùng để anh gây sự chú ý của cô chình là cả gan yêu cầu cô đặt relationship với mình trên facebook. Và giờ đây, con người có lắm mối quan hệ "ngoài ý muốn" với cô ấy, đang đưa cô về nhà sau khi chứng kiến từ đầu đến cuối cách mà cô đá phăng tên bồ cũ đểu cán ra khỏi đời mình như thế nào.


- Xem ra anh và em có duyên với nhau quá nhỉ.


- Duyên ư? Không có cái duyên nào lớn bằng cái duyên mình tự tạo ra đâu em.


- Nhưng dù sao, em cũng cảm ơn anh rất nhiều, vì những câu nói của anh trong thời gian qua, em đã lấy lại được dũng khí để vượt qua tất cả.


- Không có gì, đã đặt relationship với nhau rồi thì cũng phải có trách nhiệm với nhau chứ!


- Hì hì, anh vui tính nhỉ. Đến nhà em rồi, em vào đây, cảm ơn anh đã đưa em về.


- Không có gì mà. Chúc em ngủ ngon.


- Tạm biệt, chúc anh ngủ ngon.


Tâm vừa quay lưng đi, đã nghe tiếng anh phía sau.


- Ngày mai, quán cà phê làm kỉ niệm một năm mở quán, mọi người đang rất muốn gặp cô gái nào đang để relationship với anh. Em đến nhé! – Hoài vừa nói vừa đi giật lùi, hai tay đút vào túi quần jean trông rất nghịch ngợm, mắt anh hấp háy nhìn cô.


Tâm cảm thấy trái tim mình rung rinh trong lồng ngực, bỗng dưng một cảm giác xao xuyến, vui tươi len lỏi khắp các tế bào. Cô gật mỉm cười và gật đầu.


- Em sẽ đến!

Ấm

/


"Không phải là anh không thể đợi. Nhưng ba anh yếu quá rồi. Ông ấy cần một cô con dâu, cần một đứa cháu nội."

"Tại sao lại phải nói điều đó với em?"

***

Mười một giờ hơn. Lạch tạch mở cửa căn hộ nhỏ, không dám mở đèn chính. Cô bạn chung phòng đã thở đều. Nhón nhón chân về "lãnh địa" của mình, quăng chiếc túi xách sang một bên, thả người thật nhanh xuống giường. Quần áo chật chội, mặt mũi lấm lem. Có cảm tưởng như chẳng thể nào ngóc đầu dậy nổi.



Ấy vậy mà vẫn phải dậy. Đèn bàn mờ mờ. Úp vội tô mì thứ ba trong ngày rồi chui thật nhanh vào nhà tấm. Tiếng cô bạn trở mình, khẽ làu bàu một câu gì đó tiếng bản địa. Tiếng Anh bập bẹ cũng có cái tốt, chẳng thể hiểu người ta đang nói cái gì, chẳng cần hiểu người ta đang nói cái gì. Nước chảy xối xả từ vòi sen. Cảm giác như được rũ bỏ cái gì đó. Cứ muốn đứng mãi thế này.

Nhưng vẫn phải bò ra. Vừa xì xụp húp mì vừa bật máy tính, check mail. Một vài mail của bạn bè trong nhóm về bài tập ngoại khóa cho tuần tới. Mail của mẹ, thông báo những tin đều đều, rằng cả nhà vẫn khỏe, bé út vẫn ngoan, con Béo vẫn béo như ngày đi, kèm vài bức ảnh. Ngày nào cũng như ngày ấy, vậy mà vẫn làm lòng ấm lạ. Rồi mail của James xếp thêm lịch học riêng. Vốn tiếng Anh không ổn khiến mọi môn học trở nên không ổn. Lụi cụi nhắn một email xác nhận giờ học, thấy mình bất lực.

Di di con chuột một hồi, tư lự một lúc lâu, rồi cũng click vào mail của T.

"Đà Nẵng đang chuyển sang thu. Sao em cứ yêu những thứ mong manh như thế? Không về mau, anh không giữ được thu cho Như đâu.

Vì mùa thu Đà Nẵng cũng phũ phàng như em vậy mà.

Nó bảo nó yêu em, anh thì không. Nhưng nó không đợi em đâu, anh thì có.

Tin anh."

Mail nào của T. cũng ngắn gọn và giản đơn như thế. Và luôn gây đau như thế.

"Mùa thu Đà Nẵng không đợi Như. Nhưng nó đi và sẽ về. Anh đợi, nhưng được đến bao giờ? Và khi ra đi có bao giờ trở lại?"

Tắt mail. Lạch tạch lôi bài tiểu luận ra làm. Thiếu vốn từ. Thở dài. Pha một li cà phê, thật đen, thật đắng. Thói quen khó bỏ từ ngày còn ở nhà. Cuốn sách nhỏ gấp gọn trên giá sách. Màu của hạnh phúc. Trang 72. Phan Ý Yên. Cô đơn cũng không khóc.

Yêu Phan Ý Yên từ những truyện ngắn của cô. Rất nhẹ nhàng. Rất dịu dàng. Và rất đỗi chênh chông. Những hoang mang của tuổi trẻ hiện lên rất gần và rất thực. Hơn cả, ám ảnh đâu đó trong từng lời cô viết, có rất nhiều "tôi".

Cô đơn cũng không khóc. Cô đơn cũng không khóc. Lẩm bẩm với chính mình. Li cà phê trên tay vơi quá nửa. Đắng ngắt. Cô đơn cũng không khóc. Lật từ điển. Bài tiểu luận vẫn còn dở dang. Cô đơn cũng không khóc. Tiếng càu nhàu giường bên lại vang lên. Cô đơn cũng không khóc.

Vẫn luôn nghĩ về một ngày được gặp Yên. Ắt hẳn câu hỏi đầu tiên sẽ là:

"Sao tuổi trẻ chưa qua mà hoang mang cứ tới hoài vậy hả Yên?"

Trong những câu chuyện của Yên thường xuất hiện một cái tên K. đầy ám ảnh. Có lần thấy cô chia sẻ, đó là người đã tạo ra Ý Yên của hôm nay. Lạ lùng.

Con gái dân công nghệ, chưa bao giờ có ý định sẽ trở thành một nhà văn. Nhưng giả như, chỉ là giả như thôi nhé, có thể viết một thứ gì đó, ắt hẳn cái tên T. cũng sẽ xuất hiện như một sự ám ảnh mãi không nguôi.

Trước T., có không ít người đã bước qua đời, chóng vánh. Nhưng trên một phương diện nào đó, T. vẫn là mối tình đầu. Mối tình đầu như những trái quả xanh chín ép. Không ngon.

Nhưng không quên được.



Hai giờ sáng. Tắt đèn đi ngủ. Câu hỏi của T. trong mail tuần trước vẫn còn lởn vởn trong đầu.

"Anh chỉ cần một lời xác nhận. Anh chỉ cần một cuộc gặp gỡ nhỏ với gia đình. Để anh biết mình là ai, giữa đại dương bảy tỉ người, trong Như.

Chỉ cần như thế, là anh có thể chờ."

...

"Anh là tri kỉ. Và đừng chờ."

Ác độc. Phũ phàng. Kiêu ngạo. Nếu không thế, thì không thể nào mạnh mẽ đến tận bây giờ.

***

Blue Sky.

Quán cà phê nằm trên tầng ba bảy của một khách sạn lớn. Sang trọng và ngột ngạt. Nếu không phải vì tiền lương cao, nếu không phải vì cần một khoản tiền khá lớn chi trả cho việc học sau này, và nếu không phải vì nó gần với sân thượng thì công việc ở đây chẳng có gì thu hút.

Những con người sống độc lập và tách biệt với nhau. Người chạy bàn. Người lau dọn. Thu ngân. Pha chế. Không ai biết ai. Không ai bàn tán chuyện của ai. An toàn và đơn độc. Thật ra, điều đó chẳng có gì là xấu.

Blue Sky. Một bước là có thể chạm đến bầu trời. Một bàn tay bé xíu cũng có thể ôm trọn cả bầu trời. Những kẻ hở giữa các ngón tay. Rời rạc và thô ráp. Nhưng mang trong mình cả một bầu trời.

Sân thượng của khách sạn làm một góc bé xíu nhớ T., nhớ khoảnh sân ngập cả nắng và gió theo đúng nghĩa đen trên tầng mười một kí túc xá. Nhớ cái ôm vụng về với một người khác giới, lần đầu tiên. Và cả môi hôn rất ngọt. Đã từng nghĩ sẽ để dành tất cả những thứ đầu tiên đó cho người sẽ gọi là chồng. Nhưng T. là ngoại lệ. Nhưng bầu trời nơi đó là ngoại lệ.

Khách sạn cao gấp ba lần kí túc xá cũ kĩ. Nhưng bầu trời xa quá.

"Thu qua rồi. Thu không đợi em. Và anh cũng đang mất dần kiên nhẫn.

Nếu anh nghe em từ đầu, có phải đã tốt hơn không?"

"Đã tốt hơn."

"Làm ơn. Anh vẫn muốn có quyền để cho em cơ hội cuối cùng."

"Em ích kỉ. Ngay từ đầu anh đã cho Em nhiều cơ hội, nhưng Như chưa một lần nắm lấy. Đừng đợi nữa, vì thứ anh cần thật sự là một người vợ."

"Em có yêu anh không?"

Không trả lời.

"Như phải sống tốt nhé."

***

Bài vở bắt đầu tiến bộ. James khen nhiều, và bảo không cần buổi học phụ đạo nào thêm nữa. Thái độ phục vụ tốt, được khách hài lòng. Lương tăng. Và khoản chi phí ước tính cho việc học dài hạn sau này được nới lỏng. Con đường mở ra trước mắt đầy rộng lớn, không có chỗ cho một người con trai.

Mail của mẹ bắt đầu xuất hiện hình ảnh của T., như cách để thúc giục mối quan hệ này phát triển. Buồn buồn. T. vẫn đến nhà đều đặn, để dạy bé út học, thi thoảng là nói chuyện với bố. Mẹ hỏi chuyện hai đứa đến đâu rồi. Bảo sẽ chẳng đi về đâu cả. Rồi lại pha một cà phê đen đặc cho mình.

Lâu lắm rồi mới chợt nhớ đến T. Vì thời gian không có chỗ cho niềm nhớ. Nhớ khi gặp nhau trên sân thượng kí túc xá, anh đã hỏi...

"Chỉ nắng và gió, có gì để một cô bé náo nhiệt như em thấy hứng thú với nơi này?"

"Vì ở đây có bầu trời."

...

"Em yêu anh. Nhưng em và anh không thể trở thành người yêu. Vì em sẽ ngoại tình với bầu trời nhiều lắm."

...

"Nếu anh cần một người vợ thì em không thể giúp được đâu. Vì em biết nấu ăn, biết giặt giũ, dọn nhà,... Việc nhà em biết cả, nhưng em sẽ không làm nó được đâu. Vì em còn phải đi tìm cho mình một bầu trời."

...

T. im lặng và chịu đựng. Đi bên nhau như người yêu, nhưng khi được hỏi thì câu trả lời giản đơn vẫn là bạn. Không phải là nói dối.

Có lần bốc đồng bảo với T., "không có T., bầu trời bỗng trở nên vô giá trị". T. im lặng, nhưng rõ ràng là rất vui. Ấy vậy mà vẫn kéo valise ra sân bay, vẫn chỉ một môi hôn rất nhạt, vẫn phũ phàng bảo T. đừng đợi nữa. Vì sẽ không về đâu.

"Em ích kỉ, em biết. Và xin lỗi."

"Em yêu ai hơn? Anh hay bầu trời?"

"Em yêu anh hơn."

Lần đầu tiên thành thật. Lời thật thà chảy qua môi bỗng dưng biến thành dối trá.

"Nhưng cái em chọn vẫn là bầu trời."

"Vì em không thể trở thành một người vợ. Vì em không có khả năng giữ lữa cho một gia đình."

Ôm lấy T., siết thật chặt. Dối trá. Cái ôm sợ người ta đi mất, mà cuối cùng lại là người bỏ đi.

Kéo valise vào trong phòng đợi. Mắt ráo hoảnh, chẳng một gợn buồn. Cô đơn cũng không khóc. Cô đơn cũng không khóc.

Tốt nghiệp đại học, được giữ lại trường giảng dạy, rồi thêm cả học bổng để tiếp tục học thạc sĩ. Món tiền dành dụm lâu nay có thể sẽ không cần dùng tới. Chỉ cần học tốt. Chỉ cần học tốt.

Mua mấy món quà gởi về cho gia đình. Đem luôn chiếc khăn len mới đan gởi cho T. Màu xám tro. Nhàn nhạt.

Mẹ gọi. Nhắc nhở chuyện lập gia đình. Nói sự nghiệp vẫn còn dài, con chưa nghĩ đến chuyện đó.

"Rồi sẽ đến lúc con phải dừng lại. Rồi sẽ có người cho con thấy con cần một mái ấm đến thế nào."

"Con không giống mẹ. Không phải, vì bố là một người tuyệt vời nên mẹ mới có thể từ bỏ."

"Vậy con chưa tìm được ai tuyệt vời cho con sao?"

"..."

"Mẹ thấy T. cũng rất tuyệt đấy chứ. Chỉ thua mỗi bố con."

"T. rất tuyệt. Nhưng con thì không. Con không tuyệt vời như mẹ."

***

Mail T. viết thưa dần. Nhưng bận. Nhưng không có thời gian quan tâm chuyện đó. Bên kia, ắt bận bịu cũng giấu T. đi, và nếu bận bịu là một cô gái thì tốt biết bao.

Muốn nói với T., là yêu T. lắm, yêu đến chết được đấy. Nhưng nói làm gì khi sự lựa chọn mãi mãi là bầu trời.

Cô bạn cùng phòng tốt nghiệp rồi cũng chuyển đi. Tối về khuya không còn những tiếng càu nhàu bản địa khó nghe. Trống trải và lạnh lẽo. Yên bình và cô độc.

Nghỉ việc ở Blue Sky. Thời gian học dày đặc không cho phép. Và khoản tiền đi học đã được chu cấp. Vậy là tạm biệt. Chị quản lí bắt tay và chúc học tốt. Nhân viên trong quán không ai để ý. Thờ ơ.

Sân thượng. Sẽ còn lâu lắm mới được ở gần bầu trời thế này. Đưa tay chạm vào đám mây thật khẽ. Tan.

Leo, thu ngân của Blue Sky xuất hiện từ lúc nào...

"Trên này rất lạnh, sao Val cứ lên hoài vậy?"

Không phải ngôn ngữ mẹ đẻ. Tên cũng không phải tên thật. Bật cười:

"Vì có bầu trời."

Rồi bước xuống, không quay đầu nhìn lại. Vì sẽ chẳng có nụ hôn nào cả. Chẳng có cái ôm nào cả.

Vì chẳng có sự ấm áp nào cả.

...

Anh ơi, em biết rồi. Không có anh, bầu trời vẫn có giá trị. Nhưng lạnh lẽo lắm.

...

Thiệp báo hỉ của T. đến. Cả một vài bức ảnh cưới qua mail nữa.

"Sao lại chỉ là báo hỉ hả anh?"

"Vì anh không muốn có lỗi với cô ấy."

"Cô gái ấy rất xinh. Nhưng hình như có vài nét hao hao giống em thì phải."

Bông đùa. Không đúng lúc.

"Không phải là anh không thể đợi. Nhưng ba anh yếu quá rồi. Ông ấy cần một cô con dâu, cần một đứa cháu nội."

"Tại sao lại phải nói điều đó với em?"

"Anh còn phải xin lỗi cô ấy rất lâu sau đó nữa."

Không ăn nhập. Rồi cúp máy. Tiếng tít dài.

Cà phê đặc, nóng. Học. Học. Và học. Lầm bầm. Cô đơn cũng không khóc. Cô đơn cũng không được khóc. Cô đơn cũng không khóc. Cô đơn cũng không được khóc. Cô đơn cũng không khóc...

***

Về nhà.

Nhớ mẹ. Nhớ ba. Nhớ bé út. Nhớ cả con Béo nữa. Cho dẫu mẹ có cập nhật tình hình đều đặn hàng ngày thì cũng chẳng thể nào nguôi ngoai được.

Ba xoa đầu, cười ấm áp. Rúc người vào lòng mẹ, cuộn tròn. Cố bế bé út lên mà không còn nổi nữa...

"Em đã lớn rồi mà"

Đêm. Nằm kể chuyện cho bé út nghe. Tiếng con bé đã thở đều. Trằn trọc.

Đưa hai tay xoa xoa vào nhau, thì thầm rất khẽ...

"Cô đơn cũng không được khóc, nhớ không?"

"Vậy chị hai ơi, khi không cô đơn có được khóc hay không?"

Tự nhiên thấy cái gì âm ấm lăn dài trên má.

Em của ngày xưa

/
Ngày trước, em là người hiểu chuyện, chẳng bao giờ giận dỗi anh vô cớ. Anh thích cô bé ngày ấy, biết lo lắng, biết quan tâm và luôn chia sẻ với anh mọi khó khăn, buồn vui cuộc sống. Còn bây giờ, chỉ hễ anh bận công việc chưa kịp trả lời tin nhắn, bị hỏng xe rồi đến đón em muộn là em đã nghĩ ra bao điều, rằng anh đi với ai, anh lại làm gì, anh quên em... Lòng tin ngày trước đâu em?
Ngày trước, em dễ thương, vô tư. Chỉ cần nghe giọng cười của em, nghe em líu lo chuyện trường lớp, bạn bè anh thấy vui biết bao và mọi mệt mỏi đều tan biến. Giờ trong những câu chuyện kể của em là sự đố kỵ rằng cô bạn có váy đẹp hơn, ghen tỵ vì người yêu đứa bạn đưa nhau đi biển... Đâu rồi Gấu nhỏ lí lắc ngày trước vẫn nhoẻn miệng cười với anh? Chúng ta yêu nhau đâu phải để làm cái so sánh, khoe khoang với mọi người. Những toan tính, đố kị không nuôi dưỡng được tình yêu...
Ngày trước, mỗi tối em đòi nắm tay anh đi dạo, nhõng nhẽo đòi anh kể chuyện trong ngày. Mỗi khi anh nói nhiều việc hay áp lực là em lại động viên anh cố gắng. Còn bây giờ, hễ anh định nói chuyện công việc là em bịt tai nói em mệt mỏi, nghe chuyện của anh chán chết... Sự cảm thông, chia sẻ của em ngày xưa đâu rồi?
Ngày trước, mỗi lần anh phải đi công tác xa, em lo lắng chuẩn bị từng thứ đồ dùng, vật dụng. Em chỉ nhẹ nhàng dặn anh đi nhanh rồi về sớm. Nhưng bây giờ, mỗi lần đi anh sẽ tự tống quần áo vào vali, em đứng đó nhìn và giận dỗi khi anh không chịu ở nhà cùng em. Em có chịu hiểu, đó là công việc, bất đắc dĩ anh phải đi. Anh yêu em nhưng công việc cũng là một phần của cuộc sống.
Ngày trước, cuối tuần dù bận rộn em cố gắng đi chợ, nấu cơm đợi anh đến. Bởi thế nên anh từ chối những lời rủ rê của hội bạn đi đá bóng, tụ tập để đến ăn những món em nấu. Nhưng giờ, khi anh đến thì em đang ngủ chưa dậy, rủ đi chợ thì em nói cuối tuần đi ăn ngoài anh nhé! Sẽ không sao nếu chỉ vài hôm, nhưng cả tháng nay em bận. Thứ 7 em đi tụ tập, shopping với các bạn quên cả giờ về, chủ nhật em ngủ lười hoặc mê mệt với những bộ phim Hàn đang xem dở. Vậy thời gian em dành cho em còn đâu nữa?
Anh vẫn quan tâm đến em, yêu thương em như ngày đầu, vẫn luôn chọn em là người để chia sẻ. Nhưng sao khoảng cách của mình ngày càng xa? Lỗi tại anh, tại em hay tại thời gian nhỉ?
Anh chỉ có một mong ước là thời gian sẽ trả lại anh cô bé có nụ cười lí lắc ngày xưa.

Cho những yêu thương chỉ là quá khứ..

/
 Em à ...
Anh vẫn còn yêu em nhiều lắm. Nhưng, anh phải buông tay em thôi. Anh không đành lòng nhưng anh vẫn phải chọn cách từ bỏ.
                              "Bởi đơn giản, anh yêu em."
 Anh sẽ vẫn là thằng đàn ông vui tươi như ngày trước, vẫn cười nói như không có gì xảy ra
        "Bởi khi ta không thể trốn chạy, ta phải học cách khóc bằng nụ cười."
 Anh sẽ sống thật tốt, sẽ yêu em bằng một tình yêu thầm lặng, anh để em ra đi, nhưng anh sẽ vẫn không ngừng yêu em.
 "Không có liều thuốc nào cho tình yêu ngoại trừ việc yêu nhiều hơn nữa".
 Anh sẽ để thời gian chữa vết thương lòng của anh, anh sẽ để nó diễn ra một cách thật tự nhiên...thật tự nhiên chứ chẳng hề gượng ép.
 Anh sẽ học cách nhớ và quên... Nhớ những ngày tháng vui vẻ ở bên em và quên đi nỗi đau khi anh mất em. Để  trong anh,em sẽ mãi là những kỷ niệm đẹp...
               "... dù rằng nhớ hay quên anh cũng sẽ rất đau."
 Em à, dù gì anh cũng mong em đừng hối hận khi đã từng có một mối tình rất chân thành ở ngay trước mắt em, nhưng em lại chẳng coi trọng nó. Có thể khi anh từ bỏ em, em mới biết anh quan trọng ntn.
    Nhưng...anh biết đó chẳng phải là tình yêu đâu em, "đó là sự nuối tiếc khi mất đi một điều quen thuộc thôi."
 Từ bỏ em – đó có thể sẽ là quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời của anh. Em hãy giúp anh nhé, hãy thật hạnh phúc bên người  đó để anh có thể nhìn vào đó mà cố gắng, để anh có thể tự mình bóp nát hy vọng của chính mình.
  Bởi một khi hy vọng vỡ vụn thì tình yêu cũng sẽ tự khắc dần nhạt nhòa...
 Và em ơi, anh từ bỏ em chẳng phải do anh yếu đuối, không đủ can đảm để tiếp tục bên em đâu hãy hiểu là anh đang rất mạnh mẽ, mạnh mẽ đủ để buông tay em – một việc hết sức khó khăn.
             "Bởi anh biết, bức tranh tình yêu sẽ chẳng bao giờ đẹp nếu chỉ một người vẽ."
 Anh cũng biết sẽ rất đau khi cố níu giữ một người đang muốn buông tay.
                  Bởi vậy....Buông tay em – là cách anh đã chọn lựa... 
                     

Mại

Friday, July 12, 2013 /
- Không nên thế. Hưng hư quá! - Mại khe khẽ nói.
- Hưng chỉ hư thế thôi, làm gì nào? - Và Hưng bế bổng Mại lên bằng đôi tay của một chàng trai hai mươi tám tuổi.
...
Mại im lìm nhìn trần nhà. Tường vôi màu xám và những con nhện ghi sẫm đang nhả tơ. Sao lại thế này nhỉ. Sao cô lại ở đây?
***
Mại
Mại này, hình như những người thợ cầu họ đánh rơi tảng xi măng vào đầu em hay sao mà óc Mại bỗng bẹp dúm đi thế? - Hưng kề khuôn mặt nóng bừng của mình vào Mại. Tóc cô lướng vướng vào môi anh và hơi thở anh lan toả.
- Chẳng có tảng xi măng nào rơi vào hết. Nặng không?
- Nặng. Tắc thở rồi đây này. Để tay vào ngực mà xem.
- Ai lại thế? Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến bây giờ, chưa bao giờ khách đến thăm nhà mà lại ngôi trong tư thế này.
- Thì bây giờ mình ngồi, việc gì phải giống ai? Hưng rúc rúc khuôn mặt của mình vào cổ Mại. Cả hai run lên.
- Không nên thế. Hưng hư quá! - Mại khe khẽ nói.
- Hưng chỉ hư thế thôi, làm gì nào? - Và Hưng bế bổng Mại lên bằng đôi tay của một chàng trai hai mươi tám tuổi.
- Giời ơi, làm gì thế này. Mình xin Hưng, đừng Hưng ạ. - Mại vẫy vùng, run rẩy. Người cô bỏng rát.
- Đừng nói nữa... - Mại thì thầm, lấy chân kéo cái chăn che kín người. - Hưng, máu ở chân Hưng cầm rồi đấy. Người ta rịt đứt chân bằng thuốc lào. Còn mình, mình đắp cả điếu thuốc lá cho Hưng, thế mà nó cũng hết.
Hưng nhắm nghiền mắt. Một tay vòng dưới người Mại. Một tay nắm lấy tay Mại, môi hơi cười.
Mại im lìm nhìn trần nhà. Tường vôi màu xám và những con nhện ghi sẫm đang nhả tơ. Sao lại thế này nhỉ. Sao cô lại ở đây?
Buổi chiều. Hưng bảo: Chốc nữa Mại về mình chơi đi. Hôm nay rằm, đến thắp hương hộ mình nhé. Cả khấn nữa. Mại cười: mình biết gì mà khấn với chả vái. Khấn lung tung, trời phạt cho đấy. Hưng cười: Mình thành tâm, không lo. Mại im lặng. Ánh mắt Hưng nhìn Mại qua cặp kính cận, đăm đắm. Cô rùng mình. lâu lắm rồi, cô lại gặp ánh mắt đó. Thời xa xưa ấy, nghĩ lại làm gì. Còn bây giờ, cô chỉ hay gặp những ánh mắt nhìn như muốn cởi quần áo cô ra. Hai lần lầm lỡ trong đời biến Mại thành người khác. Cô đẹp hơn rất nhiều so với hồi con gái.
Hai mươi tuổi, và mình đánh đùng vào cuộc tình đầu tiên với một chàng sinh viên kiến trúc, cô trở thành đàn bà. Một người đàn bà goá chưa chồng. Chàng bị tai nạn do một hôm say quá chén, tự mình va đầu vào vỉa hè, tự mình chết. Đau đớn, bẽ bàng trước cuộc sống như cái dây Curoa may khâu được đạp liêh hồi. Ba năm sau, người đàn bà goá ấy tái giá. Người đàn ông thứ hai này đã có vợ, chững chạc và điềm đạm. Chàng bỏ vợ nhanh và lặng lẽ không ngời. Cô tưởng mọi chuyện chàng làm là vì mình, nhưng không. Hai nagỳ sau khi chàng chia tay vợ, chàng bảo cô: Này em, cẩn thận không là có con đấy. mà anh thì không chịu trách nhiệm gì đâu. Vừa thoát nợ xong, còn phải lo làm ăn. Ví dụ mà ăn nên làm ra thỉnh thoảng anh chi mầu cho em. Và chàng rít thuốc, hai má tóp lại. Cô sững sờ và thảng thốt nhận ra. Từ lúc đó. Mình lại góa chồng. Lần thứ hai.
- Mại ơi, Hưng khát nước! - Hưng thì thào, trở mình, nằm nghiêng và gác chân lên người Mại.
- Để mình đi lấy nước cho Hưng uống nhé! - Mại nhẹ nhàng như một con mèo, chui ra khỏi vòng tay của Hưng, xuống thang gác.
- Hưng uống đi! - mại nâng đầu Hưng dậy, kề ly nước lạnh vào môi Hưng. Hưng tu một hơi hết ly nước. Quăng cái ly ra, Hưng vùng lên, người chàng trùm lấp Mại. Cô mê đi trong đôi môi mát lịm của Hưng.
- Ứ ừ. Không chơi trốn thế đâu! - Hưng vùng vằng và lại tiếp tục hôn Mại.
Bỗng điện tắt. Ngoài trời, ráng đỏ chạy ngang ngang cuối trời. Góc trời, mặt trăng lên, hơi méo và xanh lét. Hưng châm thuốc và rít một hơi dài, tay vắt ngang người Mại.
- Sao lại thế? Hưng khinh Mại không? - Mại thì thầm.
- Đàn bà. Chẳng ai thoát được cái câu ấy. Trong bụng thì biết là không nhưng cứ thích hỏi để nghe người ta nói.
- Hưng nhiều kinh nghiệm nhỉ?
- Thế thì Mại gọi Hưng bằng anh đi! - Hưng kề mặt gần lại.
- Hâm ở đâu đấy. Ít hơn người ta bốn tuổi, tha bắt gọi bằng chị là phúc đấy. Từ mai kết nghĩa chị em nhế.
- Em xin chị. Đến kiếp sau thế nào không biết, chứ kiếp này thì không có đâu. - Hưng ném veo điếu thuốc qua khuôn cửa ung ung bóng tối. Và lại hôn lên môi Mại.
- Nói đi. Hưng trẻ, đẹp và tài thế. Mại biết Hưng xua con gái đi không hết, mà toàn những đứa trẻ măng, và xinh nữa.
- Và sẽ quên ngay Mại, hay là khinh Mại chứ gì? - Hưng chồm người như hút vào mặt Mại. Mại nhắm nghiền mắt lại, gật gật đầu. Tóc cô xoã mềm trên gối.
Mại im lặng, cảm nhận bàn tay của Hưng trên người mình. Mọi sự tràn đến với cô và Hưng như cơn lũ. Sau hai lần goá chồng, cô luôn cảnh giác cao độ trước đàn ông. Cô không còn có lòng tin ở đời này nữa. Trước mặt cô, cuộc đời là một con đường cỏ xanh rì, và ở dưới là những cái hố. Nhãng ý một cái là xuống hố ngay. Hưng trẻ trung và là thần tượng của mọi người. Còn Mại, cô đang đứng ở bên rìa con đường và dò dẫm bước, trên vai là gánh nặng bởi một đống đồng nát cũ rích của hai lần goá chồng.
Mại
- Mại ơi. - Chợt giọng Hưng tha thiết.
- Gì cơ? - Mại ngẩng nhìn Hưng. Mắt Hưng nhắm nghiền. Mại chợt nhớ ra là lúc ân ái, Hưng không hề lảm nhảm những lời "Anh yêu em. Em có yêu anh không" như hai người đàn ông trước đã từng nói. Mình hư hỏng mất rồi - Mại nghĩ - Ai lại có thể ngủ với một người đàn ông chỉ gặp nhau loáng thoáng trong những cuộc họp của công ty. Ngày mai, ngày kia và sau này nữa, môi lần gặp Hưng, mình sẽ thế nào? Và nhỡ mình yêu Hưng thì sao? Trời ơi, thật khủng khiếp vì sẽ chẳng bao giờ có điều đó cả. Hưng ào đến bên mình, cuồng si với mình chẳng qua Hưng còn trẻ quá. Lại là đàn ông nữa.
Và chẳng bao giờ Hưng yêu mình cả. Thật khủng khiếp.
- Lại đang tự dằn vặt mình đấy. Và tưởng tượng ra Hưng sẽ khinh mại, phải không? - Hưng nhìn xoáy vào mặt Mại, chỉ cảm nhận rõ hơi thở nóng hổi vì bóng tối đã xuống và che phủ tất cả.
- Nghĩ thế là sai à? - Mại khóc. Nước mắt bò từ từ trên má, xuống môi. Mằn mặn.
- Mại ơi. Mại biết không. Cuộc đời mình giống như một cơn mưa. Mưa triền miên và có hàng nghìn giọt mưa. Và Mại thì là một bông hoa. Hoa đang nở.
Có một giọt mưa của mình rơi vào nụ hoa của Mại, Mại giữ lấy nhé. Giọt mưa ấy sẽ có hương thơm của nhuỵ hoa. Mọi chuyện, có thế thôi, việc gì Mại phải nghĩ. hôm nay là ngày đẹp nhất của Hưng. Hưng bỗng nhiên cần Mại. Cần Mại là bông hoa, đằm thắm và thơm. Để Hưng gửi một giọt mưa.
Nước mắt chan chứa trên mặt. Mại nằm úp sấp xuống cái đệm êm mượt. Hưng vẫn thì thầm: Làm một bông hoa. Nhé.
Bỗng có tiếng đấm cửa rầm rầm. Và tiếng con giá lánh lót: Anh Hưng. Anh Hưng ơi.
Mại vùng dậy, thảng thốt nhìn Hưng. Hưng hơi đờ ra một thoáng. Và nói: Cứ nằm đấy Mại ạ. Hưng xuống nhà một chút nhé.
Hưng mặc quần áo, quay lại nhoẻn cười: Nghỉ một tý rồi mình đi ăn bún, Hưng đói quá.
Tiếng đấm cửa càng mạnh. Giọng nói trở thành tiếng quát.
- Anh Hưng. Mở cửa ngay.
- Gì thế? - Tiếng Hưng và tiếng kéo chốt.
- Tại sao em gọi mãi anh không ra? Anh làm cái trò gì thế. - Tiếng giày cao gót dạo quanh nhà. - Áo và túi của ai đây. - Và tiếng của cô gái.
- Ai? Ai đang ở trên gác kia? Mời xuống đây ngay. Nhanh lên. Em không ăn thịt nó đâu mà anh sợ. Nếu đúng cái con mà anh hay đèo, em sẽ xé xác nó ra vì em đã cảnh cáo anh rồi! - Và cô gái nói vọng lên - Mời chị xuống đây nói chuyện. Đây là nhà của tôi. Tôi mời chị xuống đây.
- Tôi không muốn nhìn thấy cô. Tôi không có chuyện gì để nói với cô cả. Mời cô ra khỏi nhà này! - Hưng trầm tĩnh đáp.
- Em không đi đâu cả. Nhà này là của em. Mời chị xuống đây tôi nói chuyện. - Và cô bé khóc nức lên, vừa khóc vừa bù lu bù loa.
Mại đắng người. Cô thấy mọi thứ lùi xa tít tắp. Những cánh hồng nhung đỏ sẫm rung rung trong gió và những giọt mưa. Tất cả. Phút run rẩy sung sướng của thể xác, cái thể xác của người đàn bà đã biết hương vị ngọt ngào của người đàn ông để rồi thành bà goá. Tất cả như tan loãng ra trong cái không gian có mùi thịt kho mặn của nhà hàng xóm bay sang.
- Hưng. Không được nóng. Và em kia, đừng có nói to như thế, hàng xóm họ cười cho! - Mại tụt xuống cầu thang, trên người là một bộ đồ xanh ngắt. Trước Mại, cô bé non nớt mở tròn xoe mắt. Mại không phỉa là cái cô mà Hưng hay đèo.
- Chị ngồi đấy.- Cô bé vẫn nhìn Mại trân trối. Ánh mắt dịu xuống.
Mại lặng lẽ khoác áo vào, và giơ tay kéo cửa.
- Hưng phải bình tĩnh, và em thì đừng có nói to! - Mại bỗng xót thưông cô bé con đang quằn quại đau khổ vì ghen tuông kia. Cô ta đi hết từ ngỡ ngàng này đến ngỡ ngàng khác. Chắc là mai thì mới bình tĩnh để nhớ lại Mại và chuyển cái ghen sang cô.
- Đây là bạn gái của anh. Em ngồi xuống đi! - Hưng nói và giơ tay keo Mại ngồi xuống bên cạnh mình! - Em pha nước cho anh nhé! - Hưng nhìn Mại đăm đắm.
Mại bỗng run rẩy. Thôi, mình yêu Hưng mất rồi. Làm sao mà Mại có thể quên được Hưng nữa. Mà tại sao, bỗng nhiên Hưng lại xưng anh với Mại bằng một giọng yêu thương đến thế. Mại bỗng luống cuống và đờ đẫn.
- Hay thôi vậy. Em về đi vậy nhé, anh có việc bận một chút. Mai mình gặp nhau. Tha lỗi cho anh, đã không tiễn em! - Hưng đứng lên, và cầm cái túi và đưa khoá xe cho Mại. Mại cầm lấy và ra về như cái máy.
- Hưng bình tĩnh nhé. Và cả em nữa. Đừng làm gì ồn vì mình là người có văn hoá! - Mại nói, và cô chỉ muốn ôm cả hai người, Hưng và cô bé con kia vào lòng và bảo với họ: Chị xin lỗi cả hai em. Chị chỉ là người đứng ngoài và đừng phải nghĩ gì về chị hết.
Rồi tất cả cũng qua đi. Sau lần goá chồng thứ ba, Mại trở thành một người khác. Cương quyết và lạnh lùng. Trong cơ quan, người ta gọi cô là Mại đá. Cô không còn lấy chồng lần nào nữa nên cũng chẳng goá chồng thêm lần nào nữa.
Sau hôm ấy. Mại xin chuyển cơ quan, dù họ cố giữ cô lại. Hưng tìm cô, mỗi ngày một vài lần. Cả viết thư nữa. Đại khái là Hưng cần Mại như một nơi che chở cho anh và Hưng rất ân hận là đẩy Mai vào một tình thế như vậy. Mại im lặng đón nhận tất cả nhưng không hề hồi lại một câu nào. Mai biết. Chỉ một lần nữa thôi, Mại ngoái lại với Hưng, Mại sẽ mất mình mãi mãi.
Mại
***
Ba mươi năm sau.
Buổi chiều. Bỗng Mại nghe thấy tiếng gõ cửa. Bà đang lui cui trồng lại mấy cái gốc thơm sau vườn, chợt nghểnh tai lên vì tiếng gõ. Bà ra mở cửa.
Hưng. Hưng giờ đã năm mươi sáu tuổi, lưng hơi khom khom đang đứng ở cửa. Hưng cười. Nụ cười của một vùng thời gian đọng lại. Hưng đã lấy vợ. Không phải là cô bé ghen tuông hôm nào. Hưng lấy một người con gái dân tộc, trong trẻo và thuần khiết như giọt sương, và đơn giản như một con thỏ có hai cái mắt nâu.
Mại bõng dưng luống cuống. Nhìn xuống mình, chiếc quần vải đen ống cao ống thấp, tất mỗi chiếc một màu. Hai bàn tay khô đầy đất. Quần áo có mùi chua. Mại ngượng.
- Mại ơi. Tôi đến thăm Mại để mai đi xa. - Giọng Hưng trầm đục đục.
- Vâng. - Mại không biết phải nói gì vì bà quá bất ngờ.
Hai người ra vườn. Mại luống cuống đến nỗi không biết phải làm gì. Cứ định rót nước mời Hưng uống thì nhìn thấy tay bẩn lại thôi, định rửa tay lại vớ được cái ghế liền kéo cho Hưng ngồi, rồi rút mấy cái quần phơi trên dây đang chạm vào mặt Hưng.
- Ngồi đây với tôi đi, Mại. - Hưng nhìn Mại đăm đăm.
- Vâng
- Mại ơi, mai tôi đi rồi. Tôi và cô ấy lên Lạng Sơn sống đây. Mấy đứa con bảo lên đó làm ăn khá lắm. Cả nhà chuyển lên đấy vì cô ấy có mẹ già và một ngôi nhà rất to. Tôi sẽ trông vườn, trông nhà và coi bọn trẻ con cho bố mẹ nó đi buôn. Bọn nó còn đi buôn. Ở đây bức bách lắm.
- Vâng! - Mai đáp và nhìn ra xa.
- Thi thoảng, tôi sẽ về thăm Mại. Mỗi lần nghĩ đến Mại đang sống một mình, tôi không chịu nổi.
- Thôi Hưng ạ. Mại quen rồi. Mại không có đớn đau. Mại có hẳn một kho quá khứ! - Mại nhệch nhạc cười. Méo xệch.
- Mưa rồi. Vào nhà đi. Tháng ba rồi mà còn trở gió mà. Vào nhà đi không có ốm đấy! - Hưng đến gần bên Mại, đặt tay lên vai bà. Hơi nóng từ ông truyền sang, bà bỗng rùng mình.
- Ừ, mưa rồi! - Mại lẩm bẩm.
- Những giọt mưa... - Hưng thì thào.
- Có một giọt rơi vào một bong hoa. Và ở luôn trong đó.
- Phải rồi. Nó ở luôn trong đó! - Hưng nói và quay ra cửa, giọng nghẹn nghẹn. - Tôi về. Mong Mại khoẻ. Có mệnh hệ gì, nhờ hàng xóm đánh điện. Tôi về ngay.
- Vâng! - Mại nói và tiễn Hưng ra cửa. Cánh cửa chậm chạp khép lại.
Người đàn bà đi ra sân. Ngước khuôn mặt nhàu nhát vì thời gian lên trời. Hứng những giọt mưa.