Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 68

Sau màn "cầu hôn" vô cùng sến sụa của mình, tôi cũng ngồi lại một lát, chờ đến khi Vivi nhắm mắt ngủ khò thì mới yên tâm ra về sau khi mắc mùng mền chiếu gối cho cô bé. Ngoài trời tối đen như mực, cái không khí se lạnh của những ngày cuối đông thực sự rất tuyệt nếu bạn đang nằm trong chiếc giường ấm áp của mình, tuyệt hơn nữa là có người bạn yêu thương ở bên cạnh. Thế nhưng đây chưa phải là lúc mà tôi có thể tận hưởng trọn vẹn niềm vui ấy, chúng tôi còn trẻ, tương lai còn dài, thế nên cơ hội vẫn còn nhiều, cái gì phải đến rồi cũng sẽ tự đến mà thôi.

























Social Links: