News Ticker

Menu
Con bạn thân,26,Cười lên cô bé của tôi,80,Danh Sách Truyện,5,Drop,5,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,25,Nhật ký chăn rau,1,Sad Ending,2,Tâm Sự,76,The Khải Huyền,16,Truyện 18,1,Truyện Ma,5,Truyện Ngắn,107,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Yêu thầm em gái bạn thân,1,

Arquivo do blog

Recent in Sports

Header Ads

Seo Services

TRAVEL$type=carousel

BUSINESS$type=complex$count=4

Browsing "Older Posts"

Anh yêu em bao nhiêu?

Saturday, April 20, 2013 /
Tôi tát anh thật mạnh, như thể những uất ức dồn chứa bao ngày đã đến lúc được bung ra.- Đồ nói dối, đồ đểu, đồ ********, đồ tồi, anh cút đi, anh cút đi, ANH CÚT ĐIIIIII!!!!Ném những lời cay đắng nhất có thể nghĩ ra trong lúc ấy vào mặt anh bằng cái giọng nói sũng nước của mình, tôi quay lưng chạy thẳng, để mặc anh đứng như trời trồng, cạnh cô nàng mặc váy ngắn cũn cỡn, phấn son lòe loẹt cùng với anh chàng bảo vệ khách sạn còn đang ngơ ngác.
Hình như anh có gọi tôi lại, hình như anh có toan chạy theo, và hình như cô gái đứng cạnh anh đã níu ghì tay anh, bắt anh ở lại, cạnh cái thân hình bốc lửa của cô ả.
Người yêu tôi làm nhân viên cho một tổ chức phi chính phủ. Nghe cũng oách đấy nhưng chẳng thấm vào đâu so với những gì mà tôi phải chịu đựng: Anh đi sớm về muộn, tôi gần như hôm nào cũng phải gà gật đến hơn 10-11h mới có thể nhắn tin, gọi điện tâm sự cùng. Những ngày như lễ tình nhân thì thật là kinh khủng. Dân tình nườm nượp đổ ra đường, toe toét, hoa hoét, hôn hít…, còn tôi nằm nhà thấp thỏm, ước ao tối nay anh được nghỉ sớm để hai đứa đi chơi.Và gần như chẳng có năm nào lời ước thành hiện thực. Còn ti tỉ thứ tôi có thể kể lể ở đây: makeup ăn mặc đẹp đẽ xong – gọi điện “anh không đến được”, đang đi chơi – bị gọi về để gửi email sếp bản báo cáo ngay lập tức, thậm chí có hôm tôi bị bỏ chỏng chơ giữa đường để anh “đi với sếp”…
Anh vẫn hay giải thích rằng anh hay phải liên hệ với trụ sở bên Mỹ, lệch múi giờ nên bận cả ngày lẫn đêm, và mỗi lần như thế, anh luôn áp đối bàn tay ấm vào má tôi, nhìn sâu vào mắt mà nói rành rọt rằng: “Những gì anh làm là để em tự hào, và cả để con chúng mình sau này cũng có thể ngẩng đầu vì bố nó”. Nhưng hôm nay, tôi nhận ra những lời ấy là dối trá.
***
Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên hai đứa gặp nhau là một dịp tôi đến dự sinh nhật bạn muộn. Không nhận ra sự hiện diện của anh chàng có đôi mắt ấm áp, tôi không ngừng thao thao về việc vừa bị cảnh sát giao thông “tóm”, kể lể những uất ức về cái sự “xin xỏ” chẳng thành, lại còn nguyền rủa cho “hội ấy” cả đời ế vì dám lắc đầu trước một “mỹ nhân” như vầy.
Đến giờ anh vẫn nói rằng đêm ấy anh về khiếp đảm cô nàng ghê gớm ấy đến mức không ngủ được, sáng hôm sau dậy phải gọi điện bắt đền. Thế là quen nhau.Một buổi chiều khi đang ở trường, tôi nghe con bạn gọi điện. Chưa kịp ngạc nhiên vì nhận được cuộc gọi từ đứa-không-thân-lắm, nó đã xả cho tôi một tràng:- Hân à, tao Oanh đây. Tao nói cái này mày phải bình tĩnh nhé…Đầu óc tôi quay mòng mòng, nước mắt như chực tràn xuống, môi run run. Tôi đưa thẻ xe cho anh soát vè bằng bàn tay lạnh ngắt như người phải cảm. Những lời đứa bạn nói cứ ong lên trong đầu, như tiếng chuông chỉ đánh một hồi mà âm thanh chát chúa cứ vang mãi:- Tao đang làm tiếp tân cho khách sạn Hoa Yến. Mấy tuần nay tao để ý thấy có một đôi tình nhân hay lui tới. Ban đầu tao cũng chẳng nghĩ ngợi gì, nhưng thấy cái anh đi cùng ấy quen quen, tối qua tao mở ảnh họp lớp ra thì hóa ra là anh Tùng của mày…. Tao không dám gọi ngay cho mày từ sáng vì chưa chắc lắm, nhưng lúc nãy đôi đấy lại đến, tao cá đến 95% là anh Tùng. Mày có đến thì ngay luôn đi, đôi ấy mới lấy phòng thôi….Phi xe với tốc độ không để bánh chạm đất, tôi suýt đâm mấy người mà hồn vẫn chưa kịp hoàn về. Những hình ảnh anh ngày đầu tỏ tình, hình ảnh hai đứa đi họp lớp cấp ba của tôi, tôi hiên ngang ra sao, tự hào thế nào về người yêu tài giỏi, rồi cả những khi anh nhìn thẳng vào mắt tôi và nói những lời đầy hứa hẹn về tương lai hai đứa. Bạn tôi nói người yêu đẹp thường khó giữ, sau này khổ, chóng già… nhưng bàn tay âm áp, những câu chữ ngọt ngào của anh chỉ trong chớp mắt đã xóa bỏ tất cả những lời cảnh báo ấy.

ANH YÊU EM BAO NHIÊU
“Tình công sở à?” “Trên báo đây rẫy những chuyện người ta có chồng có vợ rồi mà vẫn dặt dìu dắt nhau vào nhà nghỉ!”Xe đỗ xịch trước cửa, con bạn tôi hớt hải chạy ra kéo tay tôi, lúc này đang phăm phăm, đằng đằng sát khí xông vào khách sạn.- Mày ra đây đã, tao lạy mày, mày có ghen giận gì thì cũng cố nhịn một lúc, đứng ngoài này chờ đôi ấy ra rồi đánh **** gì ngoài này tùy mày. Chứ giờ mày xông vào làm um lên là tao mất việc ngay!!Nể bạn, và cũng cần chuẩn bị tinh thần, tôi dắt xe sang quán nước bên kia đường đợi.Đến hơn 8h thôi, cái cảnh mà tôi cầu trời không diễn ra cuối cùng lại xuất hiện. Anh nhanh nhẹn chạy xuống bậc cầu thang khách sạn, mặc chiếc áo len kẻ caro tôi tặng hôm sinh nhật. Bên cạnh là một cô gái, tóc dài xoăn xõa nhẹ, mặt đậm make-up, tỏ vẻ mệt mỏi, bước xuống khoác nhẹ tay anh đầy tình cảm.Trong lúc anh chờ bảo vệ dắt xe ra, tôi bước sang đường. Nếu không có tiếng xe ô tô phanh kít rợn người và những tiếng còi xe inh ỏi vang lên, có lẽ anh cũng không để ý thấy tôi đang đi tới.Nhìn gương mặt trắng bệch, đôi mắt đầy ngạc nhiên và sợ hãi (thậm chí là khiếp sợ) của anh, bỗng chốc trong tôi dâng lên cảm giác lợ lợ ghê tởm đôi bàn tay ấm và ánh mắt cương nghị của người yêu, à không, đến giờ phút này là cựu người yêu rồi.Anh á khẩu, cô ả đi bên cạnh cũng tỏ ra ngạc nhiên về thái độ của cô gái đang phăm phăm tiến lại . Định ném cho cô ta một cái nhìn khinh miệt, nhưng mắt tôi đã trào nước. Nhận ra gần một năm nay mình là một con ngốc thật chẳng dễ chịu gì. Nhận ra người con trai mình yêu, người vẫn nắm tay mình đút túi áo trong những ngày giá rét, thỉnh thoảng quẹt mồ hôi trên mặt mình những chiều hè, vuốt mái tóc mình rồi bù những ngày gió thu, hóa ra chỉ là một tên Sở Khanh giả tạo cảm giác như có ai đó đang xé mình làm đôi, một cách tàn nhẫn.Thay vì giật tóc, đè đầu cưỡi cổ cô ả lòe loẹt kia, tôi thấy mình chỉ còn đủ sức làm duy nhất một việc: giang tay tát cho anh ta một cái thật mạnh. Giây phút ấy trước mắt tôi như hiện lại những ngày yêu thương, dù mới đây thôi nhưng tưởng như xa vời vợi, êm ái mà đau đớn.
***
Về nhà trên con đường đầy nước mắt, tôi leo lên giường ngủ, không ăn không uống, mặc bạn cùng phòng hỏi han. Nói là ngủ nhưng chỉ là ngủ trên lý thuyết.
Cả ngày hôm sau, đầu tôi ngập tràn những hình ảnh của ngày hôm qua. Ném sim điện thoại xuống đáy tủ, tôi chết dí trên giường, hết khóc lại cười, chỉ khổ mấy đứa bạn cùng phòng, lo cuống lên, chạy ra chạy vào, sờ đầu đánh cảm. Anh không đến, hay chính xác hơn là anh có đến, nhưng chỉ được một lát. Huệ, con bạn cùng phòng tôi chạy vào thông báo “Anh Tùng về rồi” chỉ 5 phút sau khi nó lôi tôi dậy nói “Anh Tùng đến!”.Hai hôm sau, tôi vẫn bỏ học, anh không đến nữa, bỏ mặc tôi cười trong đau đớn, nhận ra mình vừa bị đá bay khỏi mối tình đầu.Đến sáng ngày thứ ba, tôi quẹt nước mắt, tắm rửa sạch sẽ, cất con dao định dùng để cứa tay cách đấy mấy hôm vào tủ, tự nhủ lần sau yêu cần cẩn thận hơn, như người đi chợ bị lừa một lần thì sẽ cố không để lừa lần nữa, rồi nhếch mép nghĩ thầm “Chắc gì đã có lần sau”, và cuồi cùng là lôi sách vở lên giảng đường ngồi học. Ngồi học trên lý thuyết.Buổi tối, tôi đi làm về, đi bộ mà vẫn cảm thấy những làn gió rét quất vào mặt đau đớn, như có ai đó đang tát liên hồi vào mặt mình, bắt phải tỉnh khỏi những kỷ niệm cũ đang hiện rõ mồn một trong đầu.- Anh yêu em!- Sến quá!- Anh yêu em! Anh yêu em! Anh yêu emmmmm!- Rồi rồi, em cũng yêu anh… được chưa. Anh thích màu gì?- Màu xám.- Vì sao?- Vì đó là màu Hân của anh thích!- Anh thích ăn gì?- Ăn cơm nước tương.- Vì sao?- Vì Hân của anh thích!- Anh thích con gì?- Con người tên Hân!- Là nam cũng được hả?- Người này, ờ… chưa xác định được giới tính!! AAAAAA… (bị véo)- (Thì thầm vào tai) Em…yêu…anh…- Yêu bao nhiêu? (Cũng thì thầm)- Bằng vũ trụ….. Anh yêu em bao nhiêu??- Chưa biết … AAAAAAA (Bị véo, lần nữa).Trong phút chốc, đoạn băng kỷ niệm “Lần đầu tiên tỏ tình” trong đầu trở thành một đoạn phim tình cảm rẻ mạt bị quăng vào thùng rác.Về đến cổng ký túc xá, tôi giật mình dừng lại. Anh đứng đó, vẫn chiếc áo khoác dài tôn lên dáng người dong dỏng, tai đeo cặp len bông trước đây tôi vẫn nằng nặc bắt anh dùng, gương mặt anh trắng nhợt, môi run run như thể đã đợi tôi từ lâu lắm. Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, mắt anh sáng lên, đứng thẳng dậy, bước đến gần. Lúc này tôi mới nhận ra đôi mắt thâm quầng của anh, vẻ mệt mỏi cố giấu giếm bằng nụ cười nhẹ.- Em về rồi à?- Anh đến làm gì? – Tôi cụp mắt, chiếc áo len caro bên trong làm tôi nhớ đến buổi tối hôm trước, sực tỉnh.- Em đừng làm khuya như thế…- Anh muốn gì? Tôi làm khuya mấy cũng không bằng anh!! Anh cút về đi, đừng để tôi phải dùng đến cái tát thứ hai…. – Run run quay đi, tôi tránh nhìn ánh mắt ấm áp như đang thiếu đốt của anh. Đóng kịch cũng tài đấy…Anh cười nhẹ, hít thật sâu, rồi thở dài:- Cho anh xin lỗi….Không gian im lặng một khoảng. Như thật dài. Tôi định nói xối xả vào mặt anh những gì đang gào thét trong đầu tôi bao ngày nay. Nhưng khi ngước lên, tôi chỉ có thể cho anh thấy gương mặt đẫm nước của mình, giọng nói vỡ vụn theo tiếng nấc:- Anh…chỉ nói…được … thế thôi sao… Cứ mỗi lần … đá cô nàng nào… anh cũng nói vậy à??… Anh là đồ…..Tính từ “giả dối” bị nước mắt chặn ngập trong họng… Cuối cùng, tôi chỉ lắp bắp được một câu “Anh về đi”. Rồi lại nấc nghẹn.Lại im lặng. Mấy đôi tình nhân đi chơi về qua, thấy cảnh tượng ấy cứ quay lại nhìn chòng chọc.- Anh yêu em.Anh cố nói, như thể khó khăn lắm mới có thể thốt lên được. Lau nước mắt, tôi cười khẩy:- Anh thiếu chữ “không” rồi. Đừng làm tôi ghê tởm nữa, không cần tìm tôi làm gì, không cần phải thấy có lỗi hay thương hại đâu, cứ là đúng “chuyên môn” của anh là được rồi…- Anh ước gì em biết được là anh yêu em nhiều như thế nào.Anh nói như thể không nghe thấy lời tôi.- Em có yêu anh không?Tôi một lần nữa phải tránh ánh mắt nóng rực ấy.- Anh điếc à? Cơn giận phút chốc trào lên. Tôi ngu mới yêu anh, tôi không muốn ngu lâu thêm nữa đâu. Anh cút đi!!Anh vờ như không nghe không biết, khẽ cúi xuống đóng cúc chiếc áo khoác xám tro tôi đang mặc. Ngạc nhiên trước những cử chỉ thân mật đến mức trơ trẽn ấy, tôi trợn mắt, trong phút chốc không biết mình nên làm gì. Anh thì thầm:- Anh thích màu xám, vì Hân của anh thích màu xám. Anh thích cơm trộn tương vì Hân của anh thích ăn. Và anh thích con người tên Hân.Anh ngẩng lên, tay áp nhẹ vào má tôi, nhìn sâu vào mắt.- Anh không yêu em bằng vũ trụ được… Tình yêu của anh chỉ lớn bằng đúng con người em thôi, chỉ bằng tất cả những gì thuộc về em thôi.Tôi đứng như trời trồng. Anh chỉ khẽ mỉm cười, rồi quay đi. Trong phút chốc, dáng đi dong dỏng ấy chìm trong ánh đèn đường và những tiếng xe cộ inh tai ngoài kia. Tôi chỉ biết đứng khóc….Sáng sớm, chuông điện thoại kêu inh ỏi, suýt nữa tôi tắt đi vì tưởng chuông báo thức. Mãi mới mở được cặp mắt sưng húp:- À lô. Giọng ồm ồm ngái ngủ.- Chị Hân, chị phải đến đây ngay….Chạy trên hành lang trắng xóa, nồng mùi kháng sinh của bệnh viện, Hân mím môi đến trắng bệch, mắt dao dác tìm số phòng. Lên đến nơi, cô khựng lại, nhìn chiếc giường trắng xóa đang được một cô y tá dọn dẹp, phủ lại ga.– Chị ơi, giọng Hân run run, chị ơi cho em hỏi anh Phạm Huy Tùng nằm đây đâu rồi ạ?Chị y tá chưa kịp trả lời chợt có tiếng gọi ngoài hành lang làm Hân giật mình:– Chị Hân, chị Hân phải không ạ?Hai người, một cậu nam mặt trẻ măng, và một cô gái tóc dài xoăn xõa chạy nhanh lại. Mắt ai cũng đỏ hoe.– Em chào chị, giọng người con trai nghẹn nào, em là Hoàng, cùng tổ công tác với anh Tùng…– Tổ công tác? Tổ công tác nào? Giọng Hân không còn chút biểu cảm, mắt vô hồn ngơ ngác nhìn vào hai gương mặt trước mắt.– Chị phải bình tĩnh, chị phải thật bình tĩnh. Có vẻ anh chàng này tưởng Hân không còn tỉnh táo. Anh Tùng bốn hôm trước, trong lúc đi làm nhiệm vụ với chị Quý đây – Cậu ta chỉ sang bên cạnh – có gặp chị, hình như chị hiểu lầm anh ấy, nhưng vì nghi phạm đang ở trong nhà nghỉ ấy nên anh Tùng không thể đuổi theo chị được….– Nghi phạm nào? Hai người nói gì vậy?Gương mặt thất thần của Hân khiến đôi nam nữ bối rối. Cô gái cất giọng nghèn nghẹn, thì thầm: “Chị ấy đang shock, từ từ đã.”Gương mặt chàng trai đỏ dồn lên, như đang cố nén xúc động, rồi anh thở mạnh, cố gắng rành rọt:– Ngay buổi chiều hôm sau, lúc đội em đang đuổi theo nghi phạm đó, anh ấy bị trúng đạn vào vùng cổ. Bọn em… bọn em đưa vào viện kịp…. nhưng đến tối hôm qua… anh …. anh ấy… mất.Hân cười, đôi mắt ngơ ngác bắt đầu ngấn nước, đầu lắc nhè nhẹ:– Anh đang đùa à?… Tối qua anh ấy còn gặp tôi xin lỗi….– Chị Hân, chàng trai thở mạnh lần nữa, đặt hai tay lên vai cô, cố gắng giữ cho môi không run, rành rọt khẳng định lại những lời đau đớn. Chị Hân, Anh Tùng mất rồi, anh ấy hôn mê gần ba hôm nay. Tối hôm qua bác sĩ báo anh ấy lên cơn sốt, và anh ấy…. đi ngay sau đó….Không còn nghe thấy những lời cố gắng an ủi sau đó của hai người lạ trước mặt, Hân quỵ xuống. Cô gào lên, âm thanh dội lại từ bốn bức tường trắng lạnh nghe thật khủng khiếp…Anh ấy là cảnh sát. Anh ấy chỉ muốn để Hân và đứa con sau này được tự hào…

End

Ra khỏi bàn phím thôi, “người yêu” ơi !

/


Ra khỏi bàn phím thôi, “người yêu” ơi !
huongleKio
Tặng cho những bạn gái online dễ thương của tôi. <3
---

“ Nam. 21 trăng rằm tuổi. Đẹp trai. Ga lăng. Ăn nói khéo. Biết cách tán gái. Hiện tại FA Có ai yêu?”
“ Nữ. 20 tuổi trăng rằm. Xấu gái. Khó ưa. Chém gió như bão. Nhát trai. Hiện vẫn mới thất tình. Đăng kí một chân…”

Đẹptrai. Buzz…! Nói thật đấy.
Xấugái. Đây chưa biết đùa.
Đẹptrai. Thất tình và FA. Yêu nhau chứ?
Xấugái. Ngay và luôn.

Chính thức là tôi đã có người yêu.
---
Có nhiều cách yêu và có nhiều kiểu người yêu. Tình yêu tôi chọn là yêu ảo và người yêu của tôi là “đẹp trai” - đúng, một cái nick.
Tôi là một cô gái cung Kim Ngưu. 99 % con gái Kim Ngưu thực tế, độc đoán, thận trọng trong tình yêu và hướng tới những mối quan hệ lâu dài. Tôi thuộc 1% còn lại. Không mấy thực tế, suy nghĩ đơn giản, chẳng tính toán những mối quan hệ mới, và quan trọng là: Phút thứ 59 chia tay, đầu phút 60, tiếp nhận một mối tình mới.
Tất nhiên là chẳng có ai đến với những chuyện tình đơn giản như vậy. Tôi đang nói tới tình yêu ảo - một điều mà có tới phân nửa những cô nàng cung Kim Ngưu dè chừng và thận trọng. Đa số những cô nàng thực tế Kim Ngưu chẳng bao giờ cho phép mình tin vào tình yêu qua những lần Chat Chít, và tôi nằm ngoài danh sách những cô nàng ấy.
Nói chuyện qua mạng đơn giản là sự tìm hiểu và chia sẻ, mà chia sẻ tốt nhất là khi cả hai có một mối quan hệ nào đó. Còn gì gần hơn khi chọn tình yêu? Tôi là một cô gái đơn giản như vậy.
Có lẽ, cũng chính cái suy nghĩ đơn giản ấy là lí do khiến tôi thất tình.
Và cũng bởi tôi là một cô gái suy nghĩ đơn giản, nên sau 15 phút lướt Facebook, lang thang vào mấy page giải trí, tôi tìm được người yêu.
---
Tin nhắn ngày đầu tiên.
6 giờ sáng.
- Người yêu xấu gái ơiiiiiii
- Gì vậy người yêu đẹp trai?
- Hôm nay anh được nghỉ học.
- Tuyệt cú mèo!
- Anh ngủ tiếp đây.
- …Thừa tiền……
0 giờ.
- Người yêu xấu gái ơi iiiii
- Gì vậy người yêu đẹp trai?
- Anh có việc quan trọng cần nói.
- Tuyệt cú mèo!
- Anh đi ngủ đây.
- …..Bộ khùng hả…..

Người có tài khoản Facebook là “đẹp trai” chắc hẳn là một gã FA đã lâu và đang trong giai đoạn tự kỉ nặng. Vừa biết được số điện thoại của tôi, sáng hôm nay, gã lập tức nhắn tin. Nhưng có điều, những tin nhắn ngớ ngẩn và “chuối cả nải” như thế này thì đây là lần đầu tiên tôi gặp. Có thể gã giàu, có thể gã thừa thời gian những cũng có thể gã dở hơi.

Ngày thứ hai. Gã p.m trên Facebook vào tài khoản của tôi.
- Người yêu xấu gái ơiiiii
- Gì vậy người yêu đẹp trai.
- Anh đang online Facebook.
- Tuyệt!
- Người yêu cũng đang online facebook à?
- Thế không online thì chắc Reply tin nhắn của người yêu được à?
- Em online tiếp đi nhé.
- Rảnh thật.

0 giờ.
- Người yêu xấu gái ơiiiiiiii
- Gì vậy người yêu đẹp trai.?
- Em đang làm gì vậy?
- Đánh răng.
- Đánh răng xong nhớ súc miệng tráng bằng nước nhé.
- !!!

Ngày thứ N….

Tôi thề là gã bị dở hơi.

Hai tuần nay, đều đặn mỗi ngày. Sáng 6 giờ, gã sẽ nhắn tin cho tôi với dàn ý.
Đầu tiên ; Gọi tôi.
Sau đó, hỏi: em đang làm gì đấy.
Cuối cùng: dặn dò. Kiểu như: Xem xong Tivi thì nhớ tắt bằng khiển đấy, Uống nước phải dùng cốc nhé em, ăn kẹo nhớ bóc vỏ, đi vệ sinh xong nhớ xả nước…
Đêm. 0 giờ. Gã sẽ hỏi tôi đang làm gì.
Sau đó là tin nhắn : “Anh muốn nói cho người yêu một bí mật. Bây giờ anh đi ngủ đây.”

Chẳng biết nên khóc hay cười. Như kiểu mình vừa đào một cái hố và sau đó bịt mũi nhảy xuống. Gã lặp đi lặp lại những tin nhắn nửa vời như vậy không biết chán.
Nhưng cũng chẳng thể phủ nhận, việc nhận những tin nhắn của gã cũng khiến tâm trạng của tôi phấn khích hẳn. Điều tồi tệ nhất của một kẻ thất tình là sáng ngày hôm sau không nhận được những tin nhắn quen thuộc, và, điều may mắn cho một kẻ thất tình như tôi là ngay sau hôm thất tình, tôi vẫn nhận được tin nhắn từ gã. Có thể nội dung hơi quái dị nhưng ít ra, nó cũng giúp tôi bớt trống trải.
Hơn hai tuần, tin nhắn giữa tôi và gã vẫn chỉ dừng lại ở cấu trúc nguyên văn như vậy. Cho đến ngày thứ 21, thực sự thì tôi không thể chịu đựng nổi, bực tức nhắn một tin.
- Này, có phải người yêu là người biết tán gái không vậy?
1 phút sau, điện thoại tôi rung bần bật. Tin nhắn của gã.
- Anh xin thề …….Anh mà nói sai…..Ngày mai anh nói tiếp.
Rõ là một tên cà chớn nói điêu và thích nhăn nhở. Tôi hậm hực soạn tin nhắn.
- Thế thằng cha nào nói biết tán gái khi đăng cái status trên Facebook hôm đó?
- Anh có đang “tán” người yêu đâu. Anh đang tìm hiểu người yêu mà. Yêu nhau rồi, tán làm gì nữa.
Cảm giác như mặt tôi đang ********. Công nhận là gã không lẻo mép, không cưa cẩm cũng chẳng có ý tán tỉnh. Nói vậy, gã chính thức tìm hiểu tôi???
Tôi nghi ngờ.
- Vậy đã hiểu được mấy phần.
- Sơ cua thì cũng “tạm”
- Chứng minh??!
- Em - Người yêu “xấu gái.” Đại học năm 2. Thường dậy lúc 7 giờ. Thích ăn Táo khi xem phim, online Facebook đều đặn mỗi ngày, suy nghĩ đơn giản và không thích sự cầu kì. Điều cuối cùng, người yêu có con mèo tên Bi đẹp tuyệt.
Tôi ngẩn người. Gã có phải là một phù thuỷ??!
---
Tôi thừa nhận tôi là một cô gái Kim Ngưu khác hoàn toàn những cô gái cung Kim Ngưu khác. Ví như đa số con gái Kim Ngưu bướng bỉnh và hài hước, thì tôi lại trái ngược hoàn toàn. Bạn bè xung quanh thường nhận xét : “ tôi là một cô gái ít nói và trầm tính.” Tôi cũng nhận thấy như vậy. Tôi là những gì vừa đủ và thậm chí xuống cả dưới mức “bình thường.” Tôi ít khi trang điểm, gu ăn mặc không cầu kì, ít giao tiếp và hầu như không tham gia các hoạt động của lớp, không hứng thú với việc đi mua sắm với bạn bè, ít đi chơi, có vài người bạn, nuôi một con mèo béo ú dễ thương và nghiện xem phim hoạt hình.
Đa phần thời gian ngoài giờ học, tôi online.
Thừa nhận, tôi sống ảo.

Có nhiều lí do để một người tách mình ra khỏi cuộc sống bên ngoài. Nhưng đa phần, đều có điểm chung, muốn tìm một con người mới.
Và những gì tôi thể hiện qua thế giới ảo khác hoàn toàn với con người thật của tôi.
Tôi không nhút nhát và thậm chí là khá mạng bạo, nói nhiều, thích Chat, và là một cây bút viết lời bình cho những ảnh chế hài hước.
Đôi khi, tôi mơ hồ không biết đâu là con người thật của mình. Giống như, tôi sống ở hai thế giới, hai con người, hai tính cách, hai cách thể hiện. Điều duy nhất, có lẽ chỉ là :
“ tôi vẫn là một cô gái suy nghĩ đơn giản.”
Vậy mà gã, một cái nick, một cuộc tình ảo, vẫn đoán ra con người thật của tôi.
---
Một tuần sau tin nhắn của gã, chúng tôi vẫn nói chuyện đều đặn trên Facebook mỗi tối. Và nội dung cuộc trò chuyện chẳng có gì mới ngoài việc xoay vần xung quanh những mẫu tin nhắn theo bố cục có trước của gã.
Cho tới ngày đầu tiên của tuần thứ hai, gã để lại lời nhắn trên Wall Facebook của tôi.
- Gặp nhau được không?
Thú thật là tôi không bất ngờ, bởi đây là người thứ hai nhắn cho tôi tin nhắn có nội dung như vậy.
- Được, vậy ở đâu?
- KFC đường Xuân Thuỷ.
- Ok!
Nhắn xong tin nhắn cuối cùng, tôi offline Facebook. Vậy là gã cũng chẳng khác mấy…..Con trai, có lẽ trăm người thì người nào cũng giống nhau. Xem mặt.
---

Facebook trang cá nhận của tôi không để ảnh avatar, blog cá nhân tôi treo hình chú mèo béo ú, bút danh viết lời thoại sau mỗi bức tranh của tôi là Sam Sam. Tôi không khoái chụp hình, ít đi chơi, vì vậy không có ảnh trong album Facebook. Điều duy nhất mọi người online nhìn thấy tôi là tấm hình con mèo tên Bi của tôi.
Bi là giống mèo Ba tư mà tôi yêu nhất. Lông dài, trắng muốt, mặt bự bầu bĩnh, mắt tròn vo đáng yêu và đó là dấu hiệu nhận ra tôi khi có người bạn qua mạng nào đó muốn gặp tôi ở ngoài. Và ngày mai, Bi sẽ cùng tôi tới KFC đường Xuân Thuỷ.
Thú thật, tôi cũng khá hụt hẫng khi gã muốn gặp mặt tôi. Bởi, tôi là một cô gái không xinh xắn, thật thà hơn thì tôi chỉ dừng lại ở mức nhìn tạm được.
Tôi không có đôi mắt to tròn, da không trắng, mũi không cao, môi không mỏng hay chúm chím như đa số bức ảnh mà tôi xem trên mạng. Mắt tôi bé và cận thị nặng, da hơi nâu, dáng người nhỏ và hơi gầy. Tóc ngang vai và tóc mái phủ hết chán.

Có thể bạn đã nghe ai đó nói rằng : “ Vẻ bề ngoài không quan trọng.” Hay bạn có thể đọc ở đâu đó rằng : “ Yêu là yêu bản chất con người, không phải vẻ bề ngoài.” Thì tôi nghĩ, bạn nên suy xét lại.
Tính thực tế của cung Kim Ngưu có ảnh hưởng tới tôi chút ít, nhưng tin tôi đi, một chàng trai nói lời yêu với bạn qua mạng và muốn gặp bạn chỉ có một lí do: Bạn là một cô gái xinh xắn.
Bằng chứng là: Lí do tôi thất tình hôm nào cũng bởi vẻ bề ngoài của tôi.
Đó là một chàng trai hơn tôi 3 tuổi. Chúng tôi quen nhau 3 tháng trên mạng và hẹn gặp nhau ngay sau câu nói : “ Anh yêu em.” của anh ta. Và sau 20 phút nói chuyện trực tiếp, tối hôm đó, anh ta vỏn vẹn nhắn cho tôi một tin. “ Anh nghĩ là mình không hợp nhau em ạ. Chúng mình là những người bạn thì tốt hơn.”
Đương nhiên, chúng tôi ngừng liên lạc ngay sau đó. Tôi biết, lí do duy nhất không phải là chúng tôi không hợp nhau. Có lẽ, vẻ bề ngoài của tôi không như những gì anh ta tưởng tượng.
Tôi hiểu, cái gì dễ đến thì cũng dễ đi. Dễ dàng có được một cuộc tình qua mạng thì cũng dễ dàng mất. Tôi chưa từng cảm thấy hối hận vì cuộc gặp gỡ đó, nhưng tôi vẫn cả thấy sự hụt hẫng. Nhưng rồi, mọi chuyện cũng sớm qua. Bởi tôi là một cô gái suy nghĩ đơn giản và sống ảo.

---
Trâm Anh là cô bạn cùng bàn với tôi. Đó là một cô gái khá xinh xắn và đáng yêu. Chẳng hiểu cô nàng qua Facebook của tôi khi nào mà lại biết hôm nay tôi sẽ đi gặp một người có tài khoản “Đẹp Trai” ở KFC.
- Hey, Du. Hôm nay có phải Du sẽ đi gặp một người ở KFC không?
Tôi đẩy gọng kính cận lên để nhìn rõ khuôn mặt đang mỉm cười của Trâm Anh, rồi lại nhanh chóng cho mấy quyển sách vào trong cặp, tôi đáp nhỏ.
- Ừ.
Trâm Anh cười rạng rỡ, khoác lấy tay tôi, thì thầm.
- Tớ vào album ảnh của bạn đó rồi. Đẹp trai dễ sợ luôn.
Tôi chỉ mỉm cười, vẫn tiện tay cho sách vào cặp. Thật ra, tôi chưa vào xem ảnh của gã bao giờ, tôi không quan tâm đến những chuyện như vậy cho lắm.
- Du, cho tớ đi cùng được không?
Lời đề nghị của Trâm Anh không khiến tôi ngạc nhiên cho lắm. Bởi lần đầu gặp mặt anh chàng mà tôi chia tay tháng trước, Trâm Anh cũng muốn đi cùng tôi. Lần đó, đột nhiên cô bạn lại có việc nên không tới kịp. Kết quả là 30 phút sau tới nơi, chỉ còn tôi với cốc nước cam uống dở. Nhiều lần tôi cũng nghĩ, giả sử lần đó Trâm Anh đi cùng tôi, anh chàng đó biết đâu lại có thể có một cuộc tình mới, tất nhiên là với Trâm Anh.
Có khá nhiều mâu thuẫn tưởng như là vô lí nhưng vẫn luôn tồn tại. Ví dụ như cô bạn cùng bàn Trâm Anh của tôi. Xinh xắn, dễ thương, năng nổ, nhiệt tình nhưng lại chưa có một mảnh tình vắt vai. Tôi không nghĩ là cô ấy kén chọn, bởi thỉnh thoảng cô ấy vẫn hay than thở với tôi. “ Chẳng có ai ngỏ lời muốn làm bạn trai của tớ cả.”
Tôi chợt nảy ra một ý, sao không để cô ấy đóng giả là tôi để đi gặp gã?

Khi tôi nói tới kế hoạch của mình, Trâm Anh nhìn tôi như một người bạn tri kỉ nhất. Khỏi phải nói, cô bạn thích thú như thế nào.
Nhưng chiều hôm đó, một vấn đề nhỏ đã xảy ra. Chú mèo Bi đáng yêu của tôi một mực không chịu cho Trâm Anh động vào người nó. Bi là dấu hiệu để tôi và gã có thể nhận ra nhau, nếu không có Bi thì có lẽ gã sẽ không tin Trâm Anh là tôi mất.
Theo như ý của Trâm Anh, tôi cũng sẽ đi cùng cô ấy tới KFC và mang theo cả Bi nữa.
Tôi gật đầu. Đó có thể là một ý kiến không tồi.
---
4 giờ 45 phút. KFC. Đường Xuân Thuỷ.

Trâm Anh, tôi và chú mèo Bi của tôi cùng ngồi đợi ở bàn ăn cạnh một chiếc cửa sổ.
Cuộc hẹn lúc 5 giờ chiều và chúng tôi đến sớm 15 phút.
Trâm Anh trang điểm trông rất xinh xắn và đáng yêu. Cô bạn mặc một chiếc váy trắng và đi giày búp bê. Tôi thì không có gì thay đổi, vẫn áo thun, quần jean và kính cận.
Chú mèo Bi mập mạp của tôi đeo một chiếc nơ hồng xinh xắn, nằm ngoan ngoãn trong lòng tôi, lim dim ngủ.
Trâm Anh có vẻ khá căng thẳng, trán cô bạn lấm tấm mồ hôi, hết đứng lên lại ngồi xuống ngóng cửa ra vào.
Rồi khi chú mèo cưng của tôi tỉnh ngủ, nhảy lên chiếc bàn phía trước kêu meo meo vì đói, tôi định đứng lên lấy cho Bi một thứ gì đó để ăn, thì ngay trước mặt tôi xuất hiện một đĩa khoai tây chiên và theo đó là một giọng nói trầm trầm.
- Bi thích ăn khoai tây chiên thì phải.
Cả tôi và Trâm Anh đều ngước lên. Tôi không biết dùng từ khi miêu tả vẻ bề ngoài của một chàng trai, từ duy nhất tôi có thể nghĩ ra vào giây phút ấy là cái nick của gã :“ Đẹp trai”.
Trong khi chú mèo Bi của tôi ăn như bị bỏ đói trên chiếc bàn, chàng trai lạ mặt phía trước hồn nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện chúng tôi, nheo mắt vẻ suy nghĩ.
- Anh là “đẹp trai”. Người yêu “ xấu gái” đúng không nhỉ?
Chàng trai mỉm cười, giọng nói tinh nghịch nhưng chẳng mang ý chêu đùa. Trong giây lát, tôi thóang thấy đôi mắt đen dài của người đối diện đang nhìn mình, tôi khẽ đẩy gọng kính, đưa mắt sang phía Trâm Anh.
Cô bạn tươi cười nhìn tôi, rồi hít một hơi thật sâu, đôi mắt đậm macara của Trâm Anh nhìn thẳng vào chàng trai đối diện.
- Hi, em là Trâm Anh. Rất vui được gặp anh.
Người đối diện có chút ngập ngừng, rồi cũng đưa tay nắm lấy bàn tay đang bỏ lửng giữa bàn của Trâm Anh. Sau cái bắt tay chào hỏi, Trâm Anh hồn nhiên quay sang tôi, giới thiệu.
- Đây là Du, bạn cùng lớp với em. Chúng em tình cờ gặp nhau ở KFC nên……
Trâm Anh ngập ngừng, chàng trai nọ quay sang nhìn tôi, khẽ mỉm cười. Tôi ngẩng đầu lên, gượng gạo bắt tay anh ta, rồi lại chăm chú nhìn vào chú mèo Bi trước mặt.
- Anh là Quân. Nếu em thích thì cứ gọi anh là “ người yêu” hoặc “đẹp trai” như chúng ta vẫn từng gọi.
Tôi nghĩ đó là câu mà Quân nói cho cô bạn bên cạnh, nên tôi cũng chẳng mảy may ngước lên theo dõi. Tôi nghe thấy tiếng cười nhẹ của Trâm Anh, rồi tiếng chân phục vụ mang tới 3 suất KFC cùng ba lon coca nhỏ bày trên mặt bàn.
- Chắc đây là chú mèo tên Bi của em. Trông nó dễ thương đấy.
Tiếng Quân vang lên và sau đó là tiếng trả lời nhỏ nhẹ của Trâm Anh.
- Vâng. Đây là con mèo mà em thích nhất đấy.
Chú mèo Bi của tôi đang ăn khoai tây rán, nghe thấy tên mình liền vội ngẩng khuôn mặt béo ú của nó lên. Vốn dĩ, trông nó đã to sụ, bỗng nhiên lại xù hết lông lên trông không khác gì một cuộn bông tròn vo. Tôi tiện tay cào cào bộ lông cho nó, Bi dụi cái đầu ngồ ngộ của nó vào tay tôi, rồi bước vài bước trên chiếc bàn đang nghi ngút hương gà rán.
- Bi có vẻ nghe lời em nhỉ?
Quân đưa đôi mắt vẻ nghi ngờ nhìn tôi, tôi cười trừ, đáp ngắn gọn.
- Em hay sang nhà Trâm Anh chơi, nên Bi cũng quen em.
Trâm Anh ngồi cạnh cũng lên tiếng giúp tôi.
- Vâng, em với Du hay qua nhà nhau chơi lắm. Bi cũng quý Du.
- Anh có thể bế Bi được không?
Lời đề nghị bất ngờ của Quân khiến cả tôi và Trâm Anh quay sang nhìn nhau, lúng túng. Bi là con mèo rất ương bướng, nó không thích người lạ động vào người và vuốt ve nó. Tôi lên tiếng thanh minh.
- Hình như Bi không thích người lạ anh ạ.
- Anh mà lạ à? Cả tháng nay ngày nào anh chẳng nhìn thấy avatar của nó.
Quân trả lời nhẹ bẫng, rồi nhanh như chớp, anh ta nhấc bổng con mèo vào lòng, vuốt nhẹ bộ lông trắng tinh mềm mại của nó.
Có chút giật mình, chú mèo mập mạp của tôi kêu meo meo hai tiếng, rồi khi nằm gọn trong lòng của Quân, nó đưa đôi mắt gườm gườm nhìn người đối diện, rồi lại mang đôi mắt long lanh to tròn nhìn tôi, tôi nheo mắt nhìn nó, Bi ngoan ngoãn nằm trong vòng tay của Quân.
Kể cũng lạ, đây là lần đầu tiên nó chịu để yên cho một người lạ ôm nó như vậy. Tôi dè chừng nhìn Quân, rồi cúi xuống lon coca trước mặt, khuấy đều.
Giọng Quân lại vang lên.
- Anh cho nó ăn gà rán nhé?
- Nó ghét ăn da gà lắm, anh nhớ bỏ da trước khi cho nó ăn, không là nó sẽ nôn ra người anh đấy.
Tôi thuận miệng trả lời ngay sau lời đề nghị của Quân. Quân không tỏ vẻ ngạc nhiên sau lời hướng dẫn của tôi, trái lại anh ta chỉ cười rồi thốt lên.
- Thú vị thật.
Như chợt hiểu ra, tôi quay sang nhìn Trâm Anh. Cô bạn vẫn chăm chú theo dõi anh chàng trước mặt khi anh ta cho con mèo của tôi ăn. Rồi bỗng dưng, cô bạn đẩy ghế, tiến về phía Quân, tươi cười.
- Để em giúp.
Tôi đẩy gọng kính, chăm chăm nhìn vào mấy viên đá đang tan chảy trong cốc coca trước mặt. Tự tách sự tập trung của mình ra khỏi cảnh tượng phía trước.
Đó có lẽ là cái kết thúc viên mãn nhất.

Cuộc nói chuyện giữa Trâm Anh và Quân kéo dài hơn 30 phút sau đó. Nội dung xoay quanh sở thích của chú mèo Bi. Kì thật thì cô bạn Trâm Anh của tôi có tài nói chuyện. Cô bạn nói không hề vấp váp một chút nào mặc dù những thói quen của Bi chẳng hề như những gì cô ấy nói. Bi sợ chuột chứ không hề bắt được nhiều chuột như Trâm Anh kể, Bi cũng không thích len như cô bạn nghĩ, và đặc biệt Bi không hề thích chụp hình, những tấm hình tôi chụp Bi đều là chụp nén khi Bi đang ngủ…
15 phút sau đó, tôi được biết thêm về Quân. Anh ta là sinh viên năm 3 trường Kiến trúc, và như tôi biết trước đó, anh ta hơn bọn tôi 1 tuổi. Ngoài 1 thông tin được biết thêm ấy, anh ta vẫn ung dung nói lại khả năng của anh ta như cái status lần đầu.
“ Nam. 21 tuổi trăng rằm. Ăn nói khéo. Ga lăng. Biết cách tán gái.”
Nhưng tôi cũng phải thừa nhận anh ta ăn nói khéo thật, chẳng thế mà cô bạn Trâm Anh của tôi cười híp mí cả buổi.

Lúc ra về, con mèo Bi của tôi vẫn ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay của Quân, ngay cả khi chúng tôi đã rời khỏi bàn và đang đi tới cửa. Tôi hậm hực liếc nhìn, nhưng Bi cố ý ý phớt lờ ánh mắt của tôi, nó chỉ đáp lại vài tiếng meo meo rồi lại ung dung cuộn người trong tay người lạ
Quân lắc lư con mèo trong tay, quay sang nhìn tôi, hỏi.
- Em ít nói nhỉ?
Tôi còn chưa biết trả lời như thế nào, Trâm Anh đã đỡ lời giúp tôi.
- Du là thế anh ạ. Bạn ấy hơi trầm tính.
Quân mỉm cười, anh ta vuốt ve con mèo trên tay lần cuối, rồi nhìn chăm chăm vào mắt con Bi, cười với nó.
- Thú vị đấy.
Con mèo mập mạp của tôi chẳng hiểu gì, cũng kêu meo meo hai tiếng đáp lại. Trâm Anh cười tươi, đôi má ửng hồng, nói lời tạm biệt.
- Bây giờ cũng khá muộn rồi. Bọn em xin phép về trước. Hẹn gặp anh sau nhé.

Quân trao trả con mèo cho Trâm Anh, tôi nghĩ cũng ổn vì con mèo Bi của tôi khi ăn no thì nó cũng khá biết nghe lời. Tôi đưa mắt nhìn con mèo to sụ, nó ngoan ngoãn nằm gọn trong tay Trâm Anh. Tôi thở phào.
Mọi chuyện có vẻ diễn ra khá suôn sẻ nếu như…
Gần cửa hàng KFC có quán đồ chơi trẻ em, một cậu bé khi chọn mấy món đồ chơi gần đó lên dây cót một con chuột bằng nhựa làm cho con chuột chạy không chủ đích tới chân của Trâm Anh. Trâm Anh buông tay hét toáng lên, con mèo Bi của tôi bị rơi đột ngột xuống đất, nó vốn sợ chuột, khi nhìn thấy con chuột nhựa trước mặt, nó kêu hai tiếng meo meo thất thanh rồi trong chớp nhoáng, nó vụt chạy.
Như có một dòng điện chạy dọc xuống sống lưng, tôi hốt hoảng đuổi theo con mèo. Nó vẫn lao vun vút về phía trước, tôi vẫn theo sau nó, gọi thất thanh “ Bi, Bi, quay lại mau.”
Con mèo Bi của tôi đột ngột rẽ vào khu ngõ nhỏ, nhập nhoè ánh đèn. Tôi cũng thấm mệt, cũng chỉ vài bước chân nữa là tôi có thể tóm được nó. Nhưng, tại khúc cua vào ngõ, chân tôi vấp phải một viên gạch, tôi ngã sõng soài trên mặt đất, kính văng ra phía trước.
Cảm giác đau buốt ở chân, còn tay hình như bị trầy, tôi lóng ngóng quờ tay trên mặt đất tìm chiếc kính cận.
Rồi, một bàn tay to lớn đỡ lấy tôi và xốc dậy, đẩy chiếc kính cận vào tay tôi. Hơi thở gấp gáp như vừa chạy của người lạ dồn dập bên tai tôi, nhưng giọng nói trầm trầm đầy quen thuộc.
- Du, Du. Em không sao chứ?
Tôi đeo lại chiếc kính và cố chắp hình ảnh nhoè nhoẹt trước mặt làm một. Là Quân.
Tôi lạ lẫm, nhưng rồi cũng gượng cười, khẽ tách mình ra khỏi bàn tay của anh ta.
- Em không sao. Con mèo Bi…..
Tôi đưa mắt tìm kiếm con mèo, thấy tôi bị ngã, nó chạy lại phía tôi, dụi cái đầu to sụ vào chân tôi, nũng nịu hối lỗi.
Tôi xốc nó lên, gằn giọng.
- Lần sau mày còn thế nữa thì đừng trách tao đấy.
Con mèo như hiểu ý, nó cụp mắt nhìn tôi, thè chiếc lưỡi hồng nhạt liếm vào cái tay đang trầy xước của tôi. Tôi nhíu mày lườm nó.
Quân vẫn nhìn chăm chú vào con mèo của tôi, hỏi nhỏ.
- Em có cần anh bế giúp Bi cho không?
Tôi lắc đầu, mái tóc ngang vai lắc lư theo.
- Em đi được. Vậy còn Trâm Anh…
- À, Trâm Anh vẫn đợi em ở chỗ vừa rồi.
- Vậy còn anh…? - Tôi đẩy gọng kính lên nhìn Quân.
- Anh chạy ngay sau em. - Quân cười, rồi bất ngờ hạ giọng - Nhưng mà trông em nhỏ bé thế này mà công nhận chạy nhanh thật.
Tôi chun mũi sau lời nói của anh ta. Thẳng thừng.
- Có thể coi đó là lời khen hay chê bây giờ nhỉ?
Quân nhìn vẻ mặt của tôi, anh ta cười híp cả mí.
- 50- 50 đi.
Tôi xốc con mèo béo ú trên tay, chậm rãi nhấc từng bước chân một. Cảm giác bàn chân rời rạc, đau buốt. Thấy vẻ mặt nhăn nhó của tôi, Quân dè chừng.
- Hay em vịn vào tay anh mà đi.
- Em vẫn đi được mà. - Tôi ngoan cố.
Nhưng cũng chỉ độ vài bước chân, tôi đành miễn cưỡng nhường con mèo to sụ của tôi vào tay Quân. Quân một tay ôm con mèo, một tay chìa ra phía trước để tôi bám. Tôi tập tễnh rời khỏi cái ngõ mờ ánh đèn ấy.
Quân quay sang nhìn tôi, cất giọng trầm trầm.
- Em rất thích con mèo?
- Vâng. - Tôi đáp.
- Uhm. Nhìn em liều mình xông lên đuổi theo nó là anh biết.
- Liều mình xông lên? Đâu đến mức ấy đâu. - Tôi vẫn nhấc từng bước chân, bám chặt vào cánh tay vững chắc bên cạnh, chậm rãi trả lời.
Rồi bỗng, giọng nói của Quân thay đổi, anh ta gần như reo lên.
- Có lẽ anh đã tìm ra được đề tài cho bài vẽ cuối học phần của anh rồi.
- Đề tài? - Tôi quay sang nhìn Quân, thắc mắc.
Anh ta bước chầm chậm, đưa đôi mắt đen láy xuống nhìn con mèo Bi to sụ trong tay, rồi lại quay sang nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh.
- Em và con mèo Bi của em.
- Em và con mèo? - Tôi trợn mắt nhìn anh ta.
- Đúng. Chủ đề lần này của bọn anh là “ tương phản”.
- Vậy thì có liên quan gì đến em và Bi chứ. - Tôi cau có vì cái chân đang đau buốt.
- Ồ. Có đấy. Em nhìn xem. Chỉ cần một chút quan sát thôi. Em thì nhỏ người và nhẹ bẫng. Còn con mèo Bi mà em nuôi thì sao? Em nhìn xem. Béo ú và to sụ. Ầy. Thế có phải là “ tương phản” không?

Tôi thề, nếu như tôi là một cô nàng Kim Ngưu chính gốc và cái chân của tôi không trong tình trạng đau buốt thế này thì tôi đã thuận đà sút cho anh ta vài cái.
Con mèo Bi của tôi khi nghe thấy tên mình, cũng nhổm đầu lên, kêu meo meo. Quân cười giòn giã, đắc thắng.
- Đấy. Em thấy chưa. Ngay cả con Bi cũng đồng tình với anh.
Tôi giận đến tím mặt. Nhưng cũng phải bình tĩnh trở lại bởi phía trước là 5 bậc cầu thang to đùng. Tôi rùng mình, nhìn xuống chân, hít một hơi thật sâu chuẩn bị lê bước.
- Du, em thích bay không?
Câu hỏi đột ngột của Quân khiến tôi do dự. Tôi hạ chân xuống bậc cầu thang thứ nhất, đáp lại.
- Nếu em nói thích thì anh cho em bay chắc.
- Vậy là em thích?
- Vâng. - Tôi nhăn nhó trả lời cho qua chuyện.
- Vậy khi anh đếm, em đứng im được không?
Tôi đẩy gọng kính cận, nhún vai, chẳng hiểu cái mô tê gì. Khi tôi định nhấc cái chân đau buốt lên cầu thang thì nghe thấy giọng của Quân.
- 1…2…3….Fly.
Khi anh ta đếm đến số 1. Tôi cảm giác một cánh tay chạm vào eo mình, Khi đến số 2, người tôi áp sát vào người anh ta. Số 3, tôi bị nhấc bổng khỏi mặt đất. Và khi cái chữ
“ Fly” kéo dài, toàn bộ người tôi theo cánh tay của anh ta vùn vụt theo tiếng gió. Chính xác là tôi bay qua 5 bậc thang kia nhờ cánh tay của anh ta.
Khi chân đã tiếp đất, tôi đứng im lìm như một pho tượng.
- Trông em vậy mà cũng nặng thật đấy.
Quân duỗi bàn tay vừa nhấc tôi, ra vẻ nặng nhọc. Nói đoạn, anh ta cúi đầu xuống, nhìn chăm chăm vào đôi mắt sau kính cận của tôi.
- Bộ em bị hoá đá à?
Tôi ngây người, rồi cũng cố giữ cho giọng mình không được lệch lạc.
- Chuyến bay thú vị thật đấy.
- Thật hả? - Anh ta hỏi tôi.
Tôi gật đầu cái rụp.
- Vậy em có thích Fly nữa không?
Tôi lắc đầu nguây nguẩy.
Quân thích thú cười lớn, đưa bàn tay lên xoa đầu tôi, khiến những mớ tóc ngắn của tôi rối reng.
- Em thú vị thật đấy. Đâu có phải là người ít nói đâu.
Tôi định cao giọng cãi lại lời của anh ta, nhưng phía trước, tiếng bước chân của Trâm Anh và giọng nói hốt hoảng của cô bạn khiến tôi im bặt.
- Du, có sao không? Sao cậu chạy xa vậy?
Tôi mỉm cười, chậm rãi thanh minh.
- Tớ chạy đến khúc cua….
- Tất cả là tại con mèo Bi béo ú này này.
Giọng Quân vang lên, anh ta nhìn chằm chằm vào con mèo béo của tôi, lườm lườm.
Trâm Anh nhìn xuống chân của tôi, lo lắng.
- Cậu đi được không Du?
Tôi gật đầu.

Vậy là Quân giao con mèo lại cho tôi. Dè chừng nhìn tôi nhưng cũng chỉ biết lắc đầu. Tôi không biết anh ta lắc đầu với ý nghĩ gì, nhưng điều cuối cùng hôm đó tôi nhớ về Quân là đôi mắt đen láy dưới ánh đèn đường, lung linh, ấm áp và như tan ra.

---
Chân tôi bị bong gân, tôi xin nghỉ học vào ngày hôm sau.
Thật ra, ngay tối hôm đó khi vừa về đến nhà. Điện thoại của tôi đã rung lên từng hồi. Tin nhắn mới từ “Đẹp Trai”. Là gã, và gã là Quân.
- Người yêu “ xấu gái” ơiiiiii
Vừa về đến nhà, chân lại đau, điện thoại đã réo, tôi bực tức nhắn tin lại.
- Có chuyện gì đấy?
- Hi. Hỏi xem người yêu thế nào thôi. Vậy cô bạn Du của người yêu thế nào rồi?
Tôi chột dạ.
Rõ ràng là tôi và Trâm Anh vẫn đang diễn kịch, và rõ ràng là gã vẫn đinh ninh Trâm Anh là người yêu quen hơn một tháng của gã, điều cuối cùng, gã vẫn nghĩ số điện thoại đang nhắn tin với gã là Trâm Anh.
Tôi nhấc cái chân đau điếng lên, vừa xoa thuốc, vừa nhắn tin lại.
- Người yêu ơi. Giờ em dùng số điện thoại mới rồi. Người yêu nhắn tin cho em vào số điện thoại này nhé.
Và rồi, tôi gửi cho gã số điện thoại của Trâm Anh. Rồi tôi lại lặng lẽ nhắn tin vào số điện thoại của Trâm Anh nhắc nhở cô bạn về vấn đề đang xảy ra.
MỌi chuyện coi như đã được dàn sếp ổn thoả. Chừng 15 phút sau đó, tôi nhận được tin nhắn cuối cùng của gã với nội dung cụt lủn. “ Uhm”.
Tôi thở phào.

23 giờ. Tôi online như một thói quen.
- Buzz. “ Người yêu” đang làm gì vậy?
Tôi giật mình. Đúng là số điện thoại có thể cho Trâm Anh nhưng tài khoản Facebook thì làm sao có thể cho cô bạn mượn được. Tôi gõ lạch cạch trả lời tin nhắn của gã.
- Đang online faccebook.
- Hi. Thế online tiếp đi nhé.

Phù!!! Gã vẫn luôn là vậy. Không bám riết lấy tôi để nhắn tin, cũng chẳng thờ ơ không để ý. Có lẽ, đó cũng là lí do vì sao khi cả tháng gã vẫn đều đều nhắn tin cho tôi với cái dàn ý như nhau mà tôi vẫn không thấy ngán ngẩm.
Tôi tắt màn hình Chat. Vào hội nhóm trên Facebook.
Nếu như ở ngoài tôi là Du - một cô gái nhút nhát và ít tiếng, bình thường và chẳng có gì nổi bật. Thì trong thế giới ảo này, tôi là Sam Sam - một người được mọi người biết đến.
Tôi có cả một hội “ những người hâm mộ tài chế truyện cười của Sam Sam.” Đều đặn mỗi ngày, tôi viết 5 truyện cười dựa trên ảnh chế từ nhân vật Doreamon đình đám của Nhật Bản. Truyện cười của tôi chẳng bậy bạ, chẳng đao to búa lớn, những cũng đủ để cho những người quan tâm truyện của tôi cười và có thêm động lực sau mỗi tiếng cười ấy. Đó có lẽ là những giây phút tuyệt vời nhất mà tôi có được trong thế giới ảo này.
Trang page như là ngôi nhà ấm áp của tôi với số lượng thành viên hơn 50 nghìn người. Và tôi tự hào về điều ấy.
Hàng ngày, vẫn lần lượt có hàng nghìn cái nick like và ủng hộ truyện cười của tôi. Tôi luôn dành thời gian đọc hết những comment và những lời nhận xét ấy. Tôi không biết bạn sẽ cảm thấy thế nào, nhưng với tôi, đó là cảm giác ám áp nhất.
Tôi chưa từng nghĩ “ảo là thật”, và cũng chưa từng suy đoán “ảo là không thật”. Chỉ biết rằng, thế giới ảo và những những người bạn ấy đã cho tôi thêm động lực và tiếng cười khi học xa nhà.

Trong thế giới nhỏ ấy, nổi bật là một người có cái nick rất lạ ; Nhút nhát.
Nhút Nhát là người lập page này cho tôi 3 tháng trước, rồi chỉ tôi cách làm admin, cách đăng bài. Tôi nhớ, có lần tôi có hỏi trên facebook của Nhút Nhát: “Vì sao bạn lại làm những chuyện này giúp mình?”
Nhút Nhát trả lời liền sau đó : “Vì mình thích truyện của bạn. À không, mình yêu nó thì đúng hơn.”
Và Sam Sam bắt đầu nổi tiếng hơn từ ấy.
Nhưng, người bạn Nhút Nhát thực sự là nhút nhát. Tôi và Nhút Nhát chỉ thỉnh thoảng trao đổi với nhau vè cách post bài, ngoài những tin nhắn với nội dung như vậy, tôi vẫn lẳng lặng UP truyện và Nhút Nhát vẫn chăm chú dõi theo.
Dù vậy, tôi vẫn cảm thấy vui vì có một người bạn luôn dõi theo mỗi bước chân của tôi trong thế giới ấy.
---
Sang ngày thứ hai, những buổi sáng của tôi không còn bị đánh thức bởi những tin nhắn có nội dung quen thuộc. Tôi mừng thầm, bởi dù sao thì đó cũng là mong muốn của tôi. Biết đâu, giờ này Trâm Anh và gã đang có những tin nhắn chào buổi sáng lãng mạn nào đó.
Xét cho cùng thì gã đẹp trai và cũng khá biết cách gây cười. Trâm Anh là một cô gái xinh xắn và đáng yêu. Và tôi, là một bà mối. Tất cả đều hoàn hảo theo đúng kế hoạch và phù hợp với từng người.

Chẳng thế mà cô bạn Trâm Anh vừa nhìn thấy tôi ở cửa lớp đã tíu tít.
- Du, chân cậu đỡ chưa? Anh chàng Quân đó quả là một chàng trai tuyệt vời đấy.
Tôi hạ chiếc cặp xuống bàn, tiện tay lôi vài quyển vở, trả lời.
- Uhm. Vậy hai người tiến triển đến đâu rồi?
Trâm Anh chống cằm nhìn tôi, rồi lại hạ giọng.
- Cậu làm như đi tên lửa không bằng ý. Mới có hai ngày.
- Cậu hiểu thêm được chút nào về anh ta chưa? - Tôi dở vài trang sách, đẩy gọng kính rồi hỏi lại Trâm Anh.
Trâm Anh kéo quyển vở của tôi về phía cô ấy, rồi càu nhàu.
- Cậu ấy. Suốt ngày chỉ biết sách vở. Một ngày đến lớp không chúi mắt vào sách và ngồi trầm ngâm một góc chắc cậu không chịu được hả Du?

Tôi có hơi bất ngờ trước phản ứng của Trâm Anh. Thừa nhận là khi tôi đến lớp, tôi chỉ biết đọc sách và ít giao tiếp. Thỉnh thoảng, Trâm Anh có rủ tôi đi uống trà sữa hay đơn giản chỉ là đi ngắm phố phường vào buổi chiều khi được nghỉ, tôi cũng từ chối khéo. Thời gian của tôi gần như đầu tư hết cho việc học và chiếc Laptop ở nhà. Chút thời gian còn lại, dành cho chú mèo béo mập tên Bi của tôi.
Nhưng kì thực, từ hồi năm nhất, Trâm Anh hay chọn chỗ ngồi cạnh tôi và cho đến bây giờ, cô bạn vẫn luôn chọn chỗ ngồi ấy. Tôi không thể nhớ đã từ chối bao nhiêu lần những lời mời đi chơi của cô bạn, nhưng tôi chắc chắn một điều, lần nào cô bạn cũng mỉm cười và hẹn tôi hôm nào tôi rảnh thì đi cũng được.
Tuy vậy, hôm nay cô ấy lại khác.
Nhìn thấy nét mặt ngây ngây của tôi, Trâm Anh nhăn mặt, véo má tôi một cái.
- Du, chiều nay cậu nhất định phải đi chơi với tớ đấy.
Tôi xoay xoay cây bút trong tay, hỏi dò.
- Đi đâu vậy?
- Đi công viên Thủ Lệ.
- Hai chúng mình à?
- Không. Đi với anh Quân nữa.
Tôi bặm môi suy nghĩ. Rồi cũng định mở lời, thì ngay lập tức đã bị cô bạn Trâm Anh lườm lườm.
- Định không đi hả? Không được đâu nhé Du. Thứ nhất: Cậu phải mang theo mèo Bi nữa vì vẫn phải cần để chứng minh tớ là người có tài khoản “ xấu gái” và là người yêu qua mạng của anh ta. Thứ hai, tớ nhớ không nhầm thì cậu chưa đi chơi với tớ lần nào thì phải.
Trâm Anh đưa đôi mắt to tròn dò xét tôi. Tôi ậm ừ, gật gật, rồi lại cúi đầu vào những trang sách phía trước, không kịp nhìn thấy nụ cười của cô bạn Trâm Anh phía trước.
---

2 giờ chiều. Tôi ôm chú mèo nhỏ đợi Trâm Anh ở cổng công viên.
Chớm hè, thời tiết khá là mát mẻ và dễ chịu. Tôi hít một hơi căng đầy lồng ngực, thưởng thức khí trời. Cũng khá lâu rồi tôi chưa ra ngoài vào những buổi chiều như thế này, thường thì tôi dành thời gian online, hoặc ngồi hoàn thành ý tưởng cho những truyện cười, không thì cũng sẽ gặm nhấm một chồng sách trên bàn. Có lẽ, đó cũng là lí do khiến hai mắt kính cận của tôi ngày một dày thêm.
Con mèo Bi của tôi đột nhiên dùng bộ móng vuốt của nó cào cào vào tay tôi rồi kêu meo meo hai tiếng, tôi cúi xuống nhìn nó, rồi cũng ngẩng đầu lên theo ánh mắt của con mèo nhỏ. Phía trước, những tia nắng nhẹ nhàng đầu hè gần như bị che khuất bởi dáng người cao cao của Quân.
- Chào em, Du. Đợi anh lâu chưa?
Tôi cúi xuống nhìn con mèo Bi của mình, nhưng miệng thì lại đang trả lời câu hỏi của Quân.
- Em vừa tới thôi. Em đợi Trâm Anh.
Quân tỏ ra ngạc nhiên, anh ta chống tay lên cằm, vẻ nghĩ ngợi.
- Trâm Anh không nói gì với em ư?
Tôi đẩy gọng kính cận, tò mò nhìn Quân. Anh ta nhún vai, thản nhiên nói.
- Trâm Anh chậm xe Bus. Nên sẽ đến muộn đấy.
- Mọi ngày Trâm Anh vẫn đi xe đạp điện, sao giờ lại đi xe Bus...- tôi hỏi lại.
- Ah uhm. Anh cũng không biết. Đúng rồi, cái chân của em. Ổn chưa?
- Em đi được rồi. - Tôi đáp nhỏ xíu.
Rồi Quân cúi người xuống, nhìn chăm chú vào con mèo Bi trên tay tôi, nghi hoặc.
- Con mèo Bi này ….
- À, hôm qua em sang nhà Trâm Anh chơi, nên nó theo em về. - Không kịp để Quân nói hết câu, tôi vội giải thích.
- Thú vị thật đấy.
Quân nhìn tôi rồi mỉm cười.

Trong khi đợi Trâm Anh đến, tôi và Quân dạo quanh bờ hồ như ý kiến của Quân vì con mèo Bi của tôi một mực nhảy sang người anh ta. Quân than vãn rằng anh ta không quen đứng yên một chỗ bế một con vật nặng như con mèo của tôi.
Quân nhìn hai cái bóng người và một con mèo trải dài phía trước, rồi quay sang nhìn tôi, chêu chọc.
- Du, em nhìn kìa. Bóng của em nhỏ xíu và có đến vai anh.
Tôi chăm chú nhìn hai cái bóng, rồi cũng gật gù đồng tình.
- Công nhận là anh cao thật.
- Thế không phải là do em gầy và nhẹ cân à?
- Em nghĩ là không. - Tôi ngoan cố cãi.
Quân cười cười, lắc đầu nhìn tôi, rồi lại cúi xuống nhìn con mèo Bi trên tay anh ta, đáp lại.
- Chắc em nuôi con mèo béo này.
- Vậy mà cũng có khối người chết mê chết mệt vì con mèo béo ú này đấy. - Tôi đá một hòn sỏi phía trước, cao giọng trả lời.
Quân quay sang nhìn tôi, nét mặt anh ta co lại, rồi bật cười thành tiếng. Tôi im de, thản nhiên đá tiếp hòn sỏi phía trước.
- Du, em bị cận mấy độ rồi? - Quân đuổi theo bước chân của tôi, rồi đi lùi hỏi.
- Nặng của nặng. - Tôi chắp tay sau lưng, mắt vẫn dõi theo hòn sỏi dưới chân.
- Là bao nhiêu?
- 5 độ rưỡi.
- Em biết lí do vì sao em cận chứ? - Quân vẫn đi lùi, kiên nhẫn hỏi lại tôi.
Tôi đẩy gọng kính, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của anh ta, rồi cũng trả lời cho qua chuyện.
- Chắc tại em hay ngồi trước màn hình máy tính và đọc sách thiếu ánh sáng.
- Ủa, vậy không ai quát em…à…ý anh là không ai nhắc em sao?
- Em ở một mình.
Quân xoay người, anh ta không đi lùi nữa, rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh. Đôi mắt đen láy của anh ta nhìn xa xăm vào mặt hồ phía trước, rồi lại quay sang nhìn tôi, cười.
- Anh cũng ở một mình, nhưng….anh lại không bị cận.
Tôi không đáp lại sau câu nói của Quân, chỉ lẳng lặng đưa đôi mắt dõi theo những chiếc xuồng Thiên Nga dập dình trong lòng hồ.

Chợt, có một bàn tay kéo tôi chạy về phía trước, theo tiếng gió và nắng, nụ cười của Quân trở nên lung linh một cách kì lạ.
- Du, chúng ta dạo quanh hồ thôi.
Tôi không trả lời, bàn tay vẫn bị Quân kéo đi và bước chân trở nên vội vàng hơn trước.

Giữa hồ, tôi và Quân đạp xuồng chầm chậm. Sự thật là tôi rất thích đạp xuồng Thiên Nga. Mỗi lần qua công viên, nhìn những con Thiên Nga dập dình trên mặt nước, tôi vẫn luôn tự nhủ khi nào có thời gian nhất định sẽ chọn cho mình một con Thiên Nga thật đẹp và điều khiển ra tận giữa hồ. Nhưng hết lần này đến lần khác, tôi vẫn chưa thực hiện được cái mong muốn nhỏ nhoi ấy.
Cảm giác bấp bênh giữa hồ và hai bên là những dòng nước dập dình thật tuyệt. Tôi vẫn im lặng thả hồn mình theo tiếng chân đạp xuồng, rồi tự hạ tay mình theo từng làn nước nhỏ đang lan ra.
- Có vẻ như em thích đi xuồng Thiên Nga? - Quân xốc con mèo trên tay, quay sang nhìn tôi, thắc mắc.
Tôi gật đầu nhẹ.
- Có vẻ như thói quen thường thấy nhất của em là đẩy gọng kính cận?
Tôi thuận tay, định đẩy gọng kính thật, nhưng như sực nhớ ra, tôi lại hạ cánh tay của mình xuống.
- Du, con mèo của em có bị say sóng không?
Những câu hỏi có nội dung chẳng mấy liên quan đến nhau của Quân khiến tôi bực mình. Nhưng rồi, tôi cũng co chân mà đạp chiếc xuồng Thiên Nga để quay về bờ. Đúng là con mèo Bi của tôi bị say sóng.
Nhưng, ngay khi chúng tôi chỉ còn cách bờ độ vài ba vòng quay nữa, thì con mèo của tôi bắt đầu nôn.
Nhìn một đống dớt dãi của Bi trên tay áo Quân, chợt tôi thấy ngượng kinh khủng. Con mèo Bi béo mập của tôi như biết ý, nó kêu meo meo nhìn Quân như hối lỗi.
Quân thận trọng trao con mèo cho tôi, rồi cứng nhắc tiến xuống hồ. Anh ta tóm lấy vài chiếc lá gần đó, xốc một ít nước và gạt cái phi vụ mà con mèo của tôi gây ra.
Khi Quân làm xong, anh ta tiến lại gần con mèo Bi của tôi, rồi lại quay sang nhìn tôi, im lặng.
Tôi ngước mắt nhìn vẻ mặt của Quân mà không thể phán đoán được nét mặt anh ta đang biểu lộ sắc thái gì, lí nhí cất giọng.
- Em xin lỗi. Em quên mất là con Bi nó bị say sóng.
Quân cười như không, đôi mắt đen láy như phủ một làn nước mỏng, ghé sát vào tai tôi, nói nhỏ.
- Anh sẽ ghi vào sổ nợ đấy.

Hôm nay, tôi thực sự giận Trâm Anh. Cả buổi chiều, cô bạn gần như mất tích. Mãi tối muộn, khi tôi đang cho con mèo Bi ăn. Tôi mới nhận được tin nhắn của Trâm Anh.
- Xin lỗi Du nhé, hôm nay tớ có việc bận, tớ không đến được.
- Sao cậu không thông báo cho tớ sớm hơn vậy?
- Tớ quên khuấy đi mất, mai đến lớp tứ đền nhé. Hi
- Đừng cho tớ leo cây lần hai nữa là được.
- Hi, Thế hôm nay đi chơi thế nào? Vui không?
- Tớ chỉ thấy mỏi chân và xấu hổ vì con mèo Bi.
- Sao vậy? nó lại bỏ chạy à?
- Không. Chuyện dài lắm. Mai tớ kể cho.
- Uhm, vậy mai gặp lại.
Nhắn tin với Trâm Anh xong, tôi nằm nhoài ra giường.
Một phần là cũng bởi đôi chân mỏi nhừ vì chưa bao giờ tôi đi nhiều và chạy nhiều như vậy. Phần còn lại, là cảm giác no căng bụng khi vừa ăn xong một suất cơm đầy khác mọi ngày.
Tôi học xa nhà, ở trọ một mình nên việc ăn uống cũng thất thường và có khi là chỉ ăn cho qua loa. Nhưng chiều tối, khi cả tôi và Quân đều rời khỏi công viên, anh ta một mực đòi nợ tôi vụ con mèo bằng việc phải đi ăn. Tôi miễn cưỡng gật đầu. Nào có ai ngờ, anh ta gọi liền hai suất cơm to tướng và ép tôi ăn cho bằng hết.

Một ngày với những hoạt động mới khiến tôi có chút mơ hồ.
Dường như cuộc sống trước kia và những gì tôi trải qua ngày hôm nay hoàn toàn khác. Như kiểu trước đó tôi chỉ ngắm nhìn và hôm nay thì được trải nghiệm. Tôi cũng phát hiện ra, thì ra cuộc sống của tôi chẳng phải tẻ nhạt như tôi vẫn nghĩ, chỉ đơn giản là do tôi tự khép lòng mình, tự cho mình vào cái vỏ ốc an toàn mà thôi.
Trong giây lát, trong đầu tôi hiện lên đôi mắt đen láy của Quân. Đôi mắt như rộng mênh mang lấp lánh dưới ánh đèn khi tôi và Quân cùng đuổi theo con mèo Bi của tôi, đôi mắt bình yên tựa như mặt hồ khi chúng tôi trên chiếc xuồng Thiên Nga, lung linh đến lạ kì.

Nhưng, mọi suy nghĩ cũng chỉ dừng lại đến đó. Tôi mở máy, online.
Vẫn là tin nhắn ngộ nghĩnh quen thuộc của “Đẹp Trai”, và tôi lại lạch cạch trả lời.
Nhưng hôm nay có một điều lạ nữa. Tôi nhận được tin nhắn từ Nhút Nhát, người bạn vẫn luôn theo dõi tôi trong thế giới này.
- Sam Sam, cám ơn những bức tranh dí dỏm của bạn.
Tôi mỉm cười, những ngón tay gầy gầy gõ trên bàn phím.
- Uhm, đó cũng là niềm vui của mình.
- Không, ý mình là ý nghĩa của những bức tranh. Mình thực sự thấy bản thân thay đổi khi xem những bức tranh của bạn.
Tôi cười híp mí, trả lời.
- Mình cũng luôn thấy vui và hạnh phúc khi có những người đồng hành như bạn.
- Uhm, mình nghĩ đó là điều tuyệt vời. Hẹn gặp lại bạn.

Tôi ghé qua page, đăng vài bức tranh và out sớm hơn mọi ngày.
Thực sự thì tôi không biết những bức tranh ngộ nghĩnh của tôi đã giúp người bạn Nhút Nhát kia thay đổi bao nhiêu phần, nhưng tận trong thâm tâm, tôi vẫn cảm thấy vui.
Đôi khi bạn nghi ngờ những gì mà người khác thể hiện qua bàn phím, nhưng tôi nghĩ, bạn vẫn có thể tin điều đó bằng chính niềm tin của mình. Dù đó chỉ là một lời cám ơn từ một người mà bạn chưa bao giờ gặp mặt, nhưng tôi vẫn luôn chắc chắn với bạn một
điều: cảm giác làm một điều gì đó cho người khác thật tuyệt.
---
Ngay ngày hôm sau, khi vừa đến lớp, cô bạn Trâm Anh đã tíu tít với tôi về thông báo mới của trường.
- Du, trường mình thật tuyệt Du à. Cuối tuần này có một một buổi tiệc hoá trang ở trường mình này Du ơi.
Trâm Anh phất phơ tờ giấy thông báo trên tay, cô bạn choàng tay qua cổ tôi, phấn khích.
Tôi bỏ vội mấy quyển sách lên mặt bàn, ủng hộ cô bạn.
- Uhm, có vẻ hay đấy.
Trâm Anh chống tay lên bàn, nhìn tôi dò xét.
- Đừng nói là Du không đi nhé!
Tôi cười, quay sang nhìn cô bạn, trả lời.
- Sao cậu biết?
Trâm Anh nhíu mày nhìn tôi, giọng cô bạn to hơn hẳn lúc ban đầu.
- Lại ở nhà ôm Laptop hả?
- Không. - Tôi lắc đầu.
- Hay đọc sách. - Trâm Anh vẫn dò hỏi tôi.
- Không.
- Vậy thì tốt, vì tớ đã thuê hai bộ vaý cho cả hai chúng mình rồi. Và tất nhiên, tiền thuê rất đắt. Cậu mà kêu không đi là tớ phải bồi thường tiền đấy Du ạ.
Tôi nhìn chăm chăm vào Trâm Anh, cô bạn đã có kế hoạch trước cho buổi tiệc hoá trang ở trường mình trước đó?
Nhìn thấy vẻ mặt bất thường của tôi, Trâm Anh cười rạng rỡ.
- Yên tâm. Hôm đó chúng mình sẽ hoá trang ở nhà Du, tớ sẽ mang đồ tới. À, nhân tiện rủ một anh chàng nào đi cùng nữa nhé. - Trâm Anh nháy mắt với tôi.
Tôi nhìn Trâm Anh hồi lâu, rồi cũng buột miệng hỏi cái suy nghĩ trước đó.
- Trâm Anh sẽ mời anh Quân chứ?
Cô bạn ngạc nhiên nhìn tôi, rồi cũng tủm tỉm cười.
- Sao, Du bắt đầu thấy hối hận vì cho tớ gặp anh Quân của Du rồi hả.
Tôi lắc đầu, nhưng cảm giác hai má đang dần nóng lên.
- Không, không, chỉ là tớ tò mò thôi.
Trâm Anh nhìn điệu bộ đó của tôi, rồi cười giòn tan.

Tôi bắt đầu cảm thấy rõ sự khác lạ trong thói quen của mình. Để chuẩn bị cho buổi tiệc hoá trang vào cuối tuần, lớp tôi được phân công trang trí sân khấu và chuẩn bị phông nền. Khi nghe tới những công việc như : Vẽ và trang trí sân khấu. Trâm Anh tiến cử ngay tôi.
Và gần cả tuần ấy, chiều nào tôi cũng có mặt trên trường với cơ man nào là bút vẽ và màu nước.
Điều đó cũng đồng nghĩa với việc gần tuần nay, tôi hầu như vắng mặt trong thế giới online. Ban đầu, tôi cảm thấy khá là khó chịu và khó thay đổi, nhưng công việc trên trường và bức vẽ đang dở dang vẫn khiến tôi không thể rời mắt.
Cho tới ngày cuối cùng, tôi mới có thời gian vào thế giới ấy.
Có rất nhiều tin nhắn hỏi thăm tôi, những comment thắc mắc vì sao không thấy Sam Sam xuất hiện, rồi những lời động viên khi nghĩ tôi bị ốm hay bận bịu công việc gì đó. Nhưng có một điều lạ, tôi không nhận được tin nhắn nào của “Đẹp Trai”.
Gã gần như mất hút gần tuần nay, tôi nghĩ, có lẽ gã vẫn tin người yêu “ Xấu gái” của gã là Trâm Anh.
Đó là lần đầu tiên tôi vào xem Facebook của gã.
Gã - “Đẹp Trai” - Quân, khá nhiều tâm sự. Tôi chăm chú theo dõi những status từ vài tháng trước của gã, rồi lại lẳng lặng xem ảnh trong album.
Gã có một nụ cười ấm áp nhất mà tôi từng thấy, đôi mắt đen láy lung linh dưới ánh đèn hôm nào vẫn trong veo đến kì lạ, có điều, tôi nhận thấy sự khác biệt giữa những tấm ảnh. Những tấm ảnh trước đó, đôi mắt như trùng xuống chất chứa tâm sự, nhưng những tấm ảnh gần đây, đôi mắt ấy lại sáng và mềm mại. Tôi mỉm cười, lần đầu tiên tôi nhìn kĩ gã như vậy.

Tối nay sẽ diễn ra buổi hoá trang của trường mà tôi đã chuẩn bị phông nền cả tuần trước đó, kì thực thì tôi không có tâm trạng cho lắm. Cũng không thể phủ nhận sự mất tích của gã cũng là một trong lí do khiến tôi cảm thấy trống trải và hụt hẫng. Nhìn thấy vẻ mặt khác thường của tôi, con mèo Bi bên cạnh kêu meo meo rồi lại lăng xăng lại gần, dụi cái đầu to sụ của nó vào chân tôi, tôi nhìn nó, mắng.
- Tai mày đấy, tại mày nên người ta chạy mất dép rồi.
Tôi nhìn vẻ mặt ngây ngô của con mèo, ôm nó vào lòng, vuốt ve bộ lông dài mượt của nó.
Khi tôi chuẩn bị cho Bi ăn thì đã nghe thấy tiếng lanh lảnh từ ngoài cửa vọng vào. Là Trâm Anh.
- Du, Du ơi, mở cửa cho tớ, nhanh nào.
Khi tôi vừa mở cánh cửa, cô bạn đã ùa vào, lẳng hai cái túi to đùng xuống sàn nhà, vừa thở không ra hơi, vừa giải thích.
- Tớ vừa đi lấy quần áo về đấy. Nhanh lên Du, chúng mình muộn mất.
Tôi dè chừng nhìn đống quần áo trên sàn nhà, rồi lại nhìn Trâm Anh. Cô bạn trợn mắt lên nạt tôi.
- Này, tớ biết cậu định nói gì đấy nhé, vào thay đồ cho tớ. Mau.
Nói đoạn, cô bạn đẩy tôi tới đống đồ, dúi vào tay tôi một chiếc váy. Tôi miễn cưỡng mở cửa phòng tắm.
Chiếc váy màu trắng và có một chiếc dây nơ hồng có vẻ như không hợp với tôi thì phải, Trâm Anh hết nhìn tôi, lại quay sang nhìn đống váy phía dưới. Tôi đẩy gọng kính, ngập ngừng hỏi Trâm Anh.
- Tớ mặc trông xấu lắm hả?
Trâm Anh lắc đầu, rối rít trả lời.
- Không, không. Vừa lắm, đây là size nhỏ đấy. Tớ đang tiếc rẻ vì sao lúc đó tớ không chọn hai chiếc như thế này. Du mặc đẹp lắm.
Tôi cười gượng gạo.
- Hay tớ đổi cho Trâm Anh?
- Ấy, váy đó nhỏ thế làm sao tớ mặc vừa? Tớ có chiếc này rồi.
Vừa dứt lời, Trâm Anh cầm một chiếc váy màu da cam trong túi đồ, rạng rỡ đi thay.
Dường như thấy được sự khác thường của tôi, con mèo Bi phía trước mắt tròn vo nhìn tôi không chớp. Tôi cười trừ, chậm rãi lại gần chiếc gương.
Thật ngạc nhiên là người trong gương lại là tôi, một bộ váy cũng có thể khiến một người thay đổi vẻ bề ngoài nhanh như vậy sao? Rõ ràng quan trọng không phải là bạn có một khuôn mặt hay vẻ bề ngoài như thế nào, mà quan trọng là bạn có biết chấp nhận vẻ bề ngoài ấy và chọn cho mình những bộ trang phục phù hợp hay không mà thôi. Tôi biết, trước đó, tôi là một cô gái tự ti.
- Nhanh, nhanh nào Du. Qua đây chúng mình trang điểm rồi đi.
Tôi không biết lí do vì sao cô bạn Trâm Anh lại sốt sắng tới buổi tiệc như vậy, nhưng kì thực thì cô ấy thực sự xinh đẹp trong chiếc váy màu cam ấy.
---

Tôi thấy không thoải mái cho lắm với đôi giầy cao gót, tóc mái hất cao và cài một chiếc nơ màu hồng trên đầu. Tôi bắt đầu cảm nhận được ánh mắt khác thường của vài người bạn trong lớp khi nhìn thấy tôi.
Trái lại với vẻ mặt của tôi, cô bạn Trâm Anh bên cạnh tôi thì luôn cười tươi rạng rỡ, tôi cũng khá tò mò khi không thấy sự xuất hiện của Quân ở buổi tiệc. Chẳng phải Trâm Anh và Quân đang hẹn hò sao?
Buổi hoá trang thật là nhộn nhịp và vui vẻ. Mọi người cười nói và hát hò ầm ĩ. Tôi bắt đầu cảm thấy hối hận khi đến đây, vì cô bạn Trâm Anh của tôi trong giây lát vụt biến mất vào dòng người nhộn nhịp phía trước. Chỉ còn trơ lại mình tôi với một dãy đồ ăn phía sau.
Tôi tìm một chiếc ghế gần đó, trầm ngâm theo dõi dòng người qua lại.
- Người yêu “ xấu gái” ơiiiii.
Tiếng gọi trầm trầm quen thuộc bất ngờ vang lên từ phía sau khiến tôi giật mình. Tôi quay người lại.
Là Quân và một nụ cười tươi ngày nào. Tôi lúng túng, vội quay đầu lại. Trong giây lát, Quân đã xuất hiện ngay trước mặt tôi. Tôi vẫn cúi gằm mặt xuống đất, lí nhí trả lời.
- Trâm Anh vừa mới chạy ra đằng kia rồi anh ạ. Anh đợi bạn ấy một chút.
- Anh không gọi Trâm Anh, anh gọi em.
Tôi đưa đôi mắt khó hiểu lên nhìn Quân, ấp úng.
- Anh….Anh biết Trâm Anh….?
- Anh nhận ra em ngay khi lần đầu gặp ở KFC. Em nghĩ xem, chỉ có một cô gái ngốc nghếch như em mới liều mình đuổi theo con mèo Bi béo ú thôi. Với lại, nhìn ánh mắt Bi là anh biết, nó chỉ yêu mình em.
Lời giải thích rành mạch của Quân khiến tim tôi đập nhanh hơn một nhịp, tôi bối rối lẩn tránh ánh mắt của Quân. Ngay lúc đó, phía sau Quân, tôi nhìn thấy Trâm Anh. Cô bạn vẫy tay rối rít về phía tôi, rồi lại chỉ tay sang một anh chàng bên cạnh cô ấy.
Quân quay người lại nhìn theo hướng mắt của tôi, rồi lại cười xoà.
- Anh chàng bên cạnh là bạn học của anh. Trâm Anh có vẻ thích anh chàng ấy.
Tôi tròn mắt nhìn người đối diện. Lẽ nào…?
- Thật ra hôm em rượt theo con mèo và bị ngã, sau khi em về, bọn anh có ở lại nói chuyện với nhau. Anh có nói về kế hoạch và cô bạn ấy tỏ ra khá thích thú. Vậy nên mới có những lần đi chơi mà Trâm Anh lại vắng mặt.
Giọng Quân vừa dứt, tôi đã la toáng lên.
- Hai người chuẩn bị kế hoạch?
- Đúng, kế hoạch “ Ra khỏi bàn phím thôi “người yêu” ơi”. Và một điều mà anh thành công nhất đó là : em đã thích anh.
Tôi ngồi lặng một lúc nhìn nụ cười mãn nguyện của người đối diện, Quân vẫn cười tươi, rồi cúi xuống nhìn tôi.
- Không cần phải ngại đâu. Anh cũng thích em mà. Thích từ rất lâu rồi đấy Sam Sam à.

Và sau đó, tôi mỉm cười, đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình lên bàn tay to vững chắc của Quân, hoà vào tiếng nhạc du dương, bước những bước chân của tình yêu đầu tiên.
---

Có khá nhiều những điều tuyệt diệu mà thế giới ảo mang lại. Tôi không biết bạn đã gặp những điều tuyệt diệu ấy chưa, nhưng đó là buổi tối ngọt ngào nhất mà tôi từng có. Và buổi tối ấy, cũng hé lộ những bí mật của tình yêu ảo.
Có trong những giấc mơ kì diệu nhất tôi cũng không thể nào tưởng tượng rằng: “Đẹp trai” chính là “ Nhút Nhát”.
Trước đó, Quân là một chàng trai khá nhút nhát và ít nói. Anh có thói quen đọc truyện tranh hài hước của tôi vào mỗi tối trước khi đi ngủ. Và anh nói, không biết tự bao giờ, truyện tranh của tôi thành thói quen của anh và anh yêu chúng.
Page “ những người hâm mộ tài chế truyện cười của Sam Sam” là tình yêu mà anh dành cho truyện của tôi.
Điều tôi hạnh phúc nhất, có lẽ là sự thay đổi của anh khi đọc truyện cười của tôi. Anh tự tin hơn, cười nhiều hơn và mở lòng mình hơn. Và một “đẹp trai” xuất hiện cũng từ ngày đó.
Chưa bao giờ xuất hiện một phép màu của một bà tiên nào trong thế giới mà chúng ta sống. Nhưng lại có những phép màu do tình yêu mà chúng ta tạo nên.
Tôi dành sự đam mê của mình với truyện tranh, tôi gửi tiếng cười của mình vào những câu truyện dí dỏm, và điều đó khiến một chàng trai như anh thay đổi.
Anh bước ra ngoài và chỉ cho tôi một phép màu khác. Thì ra, tôi không phải là một cô gái nhút nhát, ít nói, chỉ biết online và đọc sách như tôi vẫn nghĩ. Anh nói tôi là một cô gái hài hước và đáng yêu nhất anh từng gặp. Và tôi tin, tôi là một cô gái như thế.
Tôi cũng nhận ra, tình yêu đến chẳng vì một lí do gì, nhưng bất kì lí do nhỏ bé nào cũng có thể bắt đầu cho một tình yêu.
Tôi kéo anh về với hiện tại. Anh kéo tôi về với chính mình.

Tôi không biết bạn có tin vào tình yêu ảo hay không, nhưng hãy đặt niềm tin của mình vào chàng trai mà anh ta có thể chỉ cho bạn biết:
“ Bạn thực sự là một cô gái như thế nào khi bạn ở ngoài ”.
Đã có chàng trai nào kéo bạn ra khỏi thế giới ảo hay chưa?

huongleKiO.

Này! Mày chưa Tỏ Tình Đấy

/
Những câu chuyện tình về thanh mai trúc mã luôn là những câu chuyện khiến cho bao cô gái mơ mộng nhưng đối với nó thì lại không. Vì theo nó liệu bạn có thể yêu một người không khi mà tất cả những gì đáng biết về người đó bạn điều biết , kể cả những điều không nên biết bạn cũng đã thuộc nằm lòng. Có thể yêu một người không khi mà khi bạn và người đó nhìn thấy mặt nhau là mày , tao và kết thúc là một cuộc cãi vã kịch liệt. Và khi thích rồi bạn có thể có được cảm giác nhớ mong không khi mà nhà hai đứa sát vách, phòng ngủ chỉ cách nhau một cái cây và đối mặt với nhau 24/24 trừ khi là ngũ mới không chạm mặt. Đúng thế vì tất cả các lí do trên nên nó không hề mảy may cho phép mình rung động trước thằng bạn thân của nó, người mà là bạn trai trong mộng của biết bao nữ sinh trong trường, người được coi là "thiên tài" trong mắt thầy cô. Nhưng đừng vội nghĩ rằng hắn là một người hoàn hảo, mà trong hắn còn có một con người khác ẩn nấp( đó là do nó đúc kết được từ 17 năm quen biết), trong lớp vỏ thiên tài là một kẻ phá hoại, trong hình ảnh người bạn trai lí tưởng là một tên... MẶT DÀY VÔ SỈ... Nếu hỏi nó vì sao ư? Thì nó xin trịnh trọng tuyên bố một nữa số tiền ăn sáng của nó lầ đều nằm trong bụng của hắn và đương nhiên không phải nó tự nguyện hiến dâng mà là do hắn trấn lột . Nếu nó có hỏi lí do tại sao hắn không dùng tiền của mình mà mua thì hắn luôn lôi ra cái lí do hết sức lãng xẹt " Tao để tiền lấy vợ". Rõ chán hắn lấy vợ thì liên quan gì nó chứ, hừz tên đáng ghét. Và đương nhiên sáng nay cái tên ăn bám đó vẫn xuất hiện trước cửa nhầ nó chìa tay lãnh lấy phần ăn của mình
- good morning ! Hắn đứng trước cổng nhà nó với nụ cười tươi rói
- Khỏi chào mày tao thừa biết mày muốn gì rồi, khỏi tốn công chào chi cho mệt, nếu mày mà không xuất hiện trước mặt tao vào buổi sáng thì ngày hôm đó đối với tao là một ngày đẹp trời. Còn như hôm nay thì mày có chào tao vẫn thấy trời xấu không thể tả. Nó nhăn nhó hằm hì leo lên xe của hắn.
- Hì hì mày biết tao muốn gì là tốt, phần tao đâu đưa đây. Lại là nụ cười chói mắt đó.
- Đây! Nó dúi ổ bánh mì vào tay hắn. Mày đi nhanh dùm tao cái trễ bây giờ. Còn nữa làm ơn thu hồi cái nụ cười ghê tởm của mày dô dùm tao cái. Khỏi cười tao cũng biết mày chói hơn mặt trời rầu. Cười nữa người ta lại tưởng tao đang đi với một thằng bệnh thì khổ.
- Nụ cười của tao nhiều người muốn thấy mà còn không được nữa là, mày được xem miễn phí mà còn chê, rõ không biết đều. Hắn trề môi ra dỗi nói.
- Rồi rồi là tao có phước không biết hưởng, có gạo dỏm không biết sài. H thì đi được chưa ba.
- Mày .. mày.. cái gì mà gạo dỏm hả con kia. Hắn nổi cáu quay đầu dòm nó.
Nó bực thật rồi đấy , còn 15 phút nữa là dô học rồi mà thằng khùng này vẫn còn dỗi à! Hừ đã thế thì đừng trách bà đây nặng tay nhé " Bốp" nó dùng sức đánh một cái thật mạnh vào vai hắn.
-ĐI NHANH!!! nó gào lên
- Á mày đánh gì mạnh z, đi thì đi .. đồ chằn tinh, sau này ai mà dám lấy mày chứ. Hắn lằm bầm rồi cũng bắt đầu dùng hết công suất làm cho bánh xe chuyển động.
- Không ai lấy tao thì tao cũng không cần mày lấy. Rõ lắm chuyện khôn hồn thì lo đạp nhanh vào không tao phát cho cái nữa bây giờ. Nó đưa nấm tay dứ dứ vào người hắn.
- lỡ không ai lấy mày thì tao đành chịu thiệt vậy... hắn nói thật nhỏ và tự mĩm cười.
- Hả mày nói gì.. nói lớn tí coi làm gì lầm bà lầm bầm như con gái vậy hả?
- Không có gì đâu đồ bà chằn.
- Nhanh lên mày còn 10 phút nữa vào học rồi kìa, tao không muốn hôm nay lại uống trà ở phòng quản sinh đâu. Nó lấy tay đập nhẹ vào vai hắn dục.
- Biết rồi ngồi chắc vào tao tăng tốc đây.
Một ngày mới nữa lại bắt đầu.


Bản tình ca cuối- Quay về bên em

/





"Gửi linh hồn anh vào ngàn cơn gió
Mang những yêu thương quay về bên em
Gửi tình yêu anh vào cánh chim trời
Mang những kí ức quay lại
Thay anh... quay về bên em..."
Nhẹ nhàng. Giai điệu u buồn chầm chậm lan tỏa trong không gian. Ánh tà dương xuyên qua ô cửa kính, phủ quanh căn phòng. Nỗi buồn như ngưng đọng trong không gian.
Bao lâu rồi anh nhỉ? Đã bao nhiêu lâu kể từ ngày anh ra đi, bỏ em lại một mình nơi đây với những kỉ niệm của đôi ta?
Bao lâu rồi? Em cũng không còn nhớ rõ nữa. Chỉ biết rằng, nó đã rất lâu, rất lâu...
Một khoảng thời gian dài không có anh, em bơ vơ lạc lõng trên con đường ngập lá vàng rơi, em bơ vơ giữa dòng thời gian trôi qua vội vã và những trang kỉ niệm nhạt nhòa. Không anh!
Em đã học cách đứng dậy sau vấp ngã. Em đã học cách giấu nước mắt sau nụ cười đắng chát. Em đã học cách xóa đi nỗi buồn. Em đã học cách tập quên kỉ niệm. Nhưng tại sao... vẫn không thể nào... học được... cách quên anh?
"Nếu dòng thời gian quay ngược
Anh ước mình chưa từng gặp nhau
Giá như ta cứ lướt qua giữa dòng đời vội vã
Thì chắc sẽ chẳng ai phải ôm những nỗi đau..."
Cuối con đường của chúng ta, tất cả cũng chỉ còn là một dấu chấm hết. Nhưng anh à, em chưa bao giờ hối hận và đã yêu anh. Giây phút anh và em, chúng ta gặp nhau, đó là định mệnh. Yêu anh, cũng là định mệnh. Cho dù ta không bao giờ còn cơ hội bên nhau nữa, thì em... vẫn mãi mãi yêu anh...

Em còn nhớ như in ngày hôm đó, ngày nắng ấm hiếm hoi giữa mùa đông buốt giá. Anh ngồi đó, bên khung cửa sổ đối diện cửa sổ phòng em, tay cầm cây sáo nhỏ, thổi một khúc nhạc buồn em không biết tên, chỉ biết rằng... nó rất buồn, buồn đến mức khiến em ngẩn ngơ chìm trong thế giới âm thanh anh tạo ra, buồn đến mức mỗi nốt nhạc vang lên đều khiến trái tim em trào dâng một cảm giác xót xa. Và đó là lần đầu tiên... em chú ý đến anh.
Anh ấy à? Nói sao nhỉ? Anh không đẹp trai, chỉ ưa nhìn. Anh cũng không galang, không biết cách ăn nói. Anh trầm tính lắm, trầm đến mức người ta bảo anh lầm lì. Anh lại còn là một nghệ sĩ, một chàng nhạc sĩ trẻ. Người ta nói, những anh chàng nghệ sĩ như thế thường lập dị lắm. Nhưng em thấy, dường như anh không như vậy. Anh có một đôi mắt buồn, như chất chứa mọi nỗi đau thương của thế gian. Những bản nhạc anh sáng tác cũng đều mang âm hưởng trầm buồn. Em đã từng tự hỏi, có khi nào, những bản nhạc ấy là tâm sự của anh?
Gió nhè nhẹ lay những chiếc lá mềm của chậu cây đặt bên bệ cửa sổ, gió luồn qua mái tóc anh, mang theo mùi hương nhè nhẹ lan tỏa trong không khí. Em không nói rõ được, đó là mùi hương gì. Một chút hương thơm nồng nàn, dịu ngọt như mùi sữa ấm, một chút hoang dại như mùi cỏ non.
Anh ngồi ở đó, đắm chìm trong thế giới của riêng mình. Khi khúc nhạc vang lên, xung quanh anh dường như chỉ còn những âm thanh ngưng đọng. Anh biết không, giây phút ấy, em đã nghĩ rằng, anh chính là một thiên thần lạc xuống nhân gian, thiên thần của âm nhạc.
Bắt đầu từ giây phút ấy, em đã dõi theo anh...

Ấn tượng đầu tiên của em về anh, đơn giản chỉ là anh thật kì lạ và bí ẩn. Em chẳng bao giờ nhìn thấy ai tới nhà anh, cũng không mấy khi bắt gặp anh nói chuyện cùng một ai đó. Anh như tách biệt khỏi thế giới này, sống trong cái vỏ bọc đơn độc ấy. Nên em thấy anh kì lạ.
Em chẳng thể tìm hiểu được điều gì về anh. Không biết anh ở đâu, gia đình anh như thế nào, bạn bè anh ra sao, chỉ biết tên của anh, duy nhất tên của anh. Đối với em, anh là một con số bí ẩn.
Anh luôn hờ hững, luôn thờ ơ với những gì diễn ra xung quanh mình, khiến em có cảm giác, anh chỉ tồn tại, chưa bao giờ sống, sống theo nghĩa thực sự. Dường như, anh chỉ thực sự sống khi những khúc nhạc vang lên, khi bước vào thế giới của những âm thanh.
Em không hiểu vì sao lại bị anh thu hút. Có thể vì đôi mắt buồn đó, có thể vì những bản nhạc trầm lắng, có thể vì sự khó hiểu của anh. Em không biết, chỉ biết một điều, em đã thích anh rồi!

"Này! Anh chàng nghệ sĩ!"
Anh quay đầu, hờ hững nhìn em, không nói gì. Nhìn anh lúc ấy sao mà đáng ghét thế. Dù gì thì, em cũng là một cô gái khá xinh xắn. Anh có thể không để ý, nhưng cũng nên giữ phép lịch sự tối thiểu chứ.
"Tại sao em gọi anh, anh lại không trả lời?"
"Có chuyện gì không?" Vẫn điệu bộ đó, anh nhàn nhạt hỏi em.
Đã chuẩn bị tâm lí rất kĩ, đã nghĩ ra hàng trăm câu hỏi muốn hỏi anh, nhưng đến khi đứng trước mặt anh thế này, tâm trạng em đột nhiên rối bời, không biết nên bắt đầu từ đâu nữa. Em bối rối đảo mắt nhìn quanh.
"À thì..."
"Không có gì quan trọng thì tôi đi trước."
"Ê này!" Em còn chưa kịp dứt lời, anh đã quay người, lạnh lùng bước đi. Em vội vã chạy theo, hét lên: "Này đồ ngốc, em thích anh!"
Bước chân anh sững lại trong một giây, rồi lại bình thản bước tiếp. Anh lạnh lùng thật đấy. Nhưng em thích vậy. Người ta nói em bướng bỉnh, nói em cố chấp. Có lẽ cũng không sai. Vì em đã thích anh rồi, em sẽ không từ bỏ, cho tới khi nào trái tim em ngừng rung động vì anh.
Anh từng nói, giá như em không cố chấp, chúng ta sẽ chỉ lướt qua nhau như hai người xa lạ. Giá như em không cố chấp, có lẽ em sẽ không phải đau. Nhưng anh à, đời làm gì có hai chữ "giá như". Em đã lựa chọn, cho dù ra sao, cũng không bao giờ hối hận. Cho dù khoảng trống anh để lại rất khó lấp đầy, nhưng nếu được chọn lựa lại từ đầu, em vẫn chọn... sẽ yêu anh...





* * *



Em đã nói thích anh, nhưng anh dường như chẳng để tâm. Anh mặc kệ em lẽo đẽo theo anh như một cái đuôi, vẫn bình thản làm những việc thường ngày anh vẫn làm.
Em cũng mặc kệ thái độ dửng dưng đó, ngày nào cũng ở bên anh. Chẳng cần anh phải nhìn đến em, chẳng cần anh phải nghe em nói, chỉ cần được nhìn ngắm anh như vậy, chỉ cần được ngồi gần anh như vậy, cũng đủ cho em cảm thấy hạnh phúc.
Em cũng không thể hiều nổi, vì sao anh luôn thờ ơ với em, nhưng em lại kiên trì bên anh như vậy. Em cũng không thể nào biết được, hình bóng của anh đã khắc sâu vào trái tim em từ lúc nào. Ánh mắt của anh, giọng nói của anh, nụ cười hiếm hoi, dáng vẻ cô đơn, u buồn, tất cả đều in sâu trong tâm trí em.
Yêu anh, em đã ngỡ sẽ mãi mãi chỉ là tình cảm từ một phía. Không thể ngờ được rằng... có một ngày...
"Làm bạn gái anh nhé!" Nhìn thật sâu vào đôi mắt anh, chỉ thấy sự chân thành cùng chút ấm áp hiếm hoi.
Ánh hoàng hôn xuyên qua khung cửa kính mờ ảo, phủ lên mái tóc anh màu đỏ huyền diệu. Ráng chiều buông hờ hững phía chân trời xa xa.
Nở một nụ cười thật nhẹ nhàng, em khe khẽ đáp: "Được".
Và chúng ta đã yêu nhau như thế.

Anh vẫn đắm chìm trong thế giới của riêng anh, thế giới của những bản nhạc buồn. Chỉ khác là, bây giờ... thế giới ấy có em.
"Tại sao anh luôn luôn viết nhạc buồn?"
Bàn tay ngừng lướt trên những phím đàn, anh quay lại, nhìn em, mỉm cười thật dịu dàng: "Bởi vì đó là tâm trạng của anh".
Em nhìn anh. Thật chậm, chân em nhẹ nhàng bước từng bước về phía anh, vòng tay ôm lấy anh, khẽ thì thầm: "Đừng bao giờ buồn nữa anh nhé! Nếu anh buồn, em cũng sẽ không bao giờ vui được."
Anh có vẻ ngạc nhiên, đờ người không kịp phản ứng. Sau đó vài giây, em nghe thấy tiếng cười trầm khe khẽ. "Ừ!"
"Anh này!"
"Hả?"
"Anh đã từng viết nhạc cho ai chưa?"
"Đã từng".
"Vậy có thể viết cho em không?"
Anh mỉm cười, đáp: "Được! Nhưng sẽ rất lâu đấy. Viết cho một người đặc biệt, không thể nào qua loa được".
"Anh nhớ đó. Em sẽ chờ!"
Em cũng mỉm cười. Trái tim chợt dâng lên niềm hạnh phúc ngọt ngào, bởi vì... anh đã nói... đối với anh, em là người đặc biệt.
Ánh hoàng hôn nhạt dần bên ngoài cửa sổ. Anh nhìn em, ánh mắt dịu dàng và ấm áp.
Nhưng anh à, trên thế gian này đâu có cuộc tình nào là hoàn hảo. Ngọt ngào rồi cũng có lúc phôi pha, nồng nàn rồi lại đôi người đôi ngả. Sự đời trớ trêu! Cái gì gọi là hữu duyên vô phận? Chẳng phải chính là chúng ta sao?
Trong bóng tối u ám, mịt mờ, ánh đèn đường len lỏi phản chiếu trong đôi mắt anh như muôn ngàn vì sao lấp lánh.
"Anh sắp phải đi rồi". Giọng anh trầm khàn vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, mang theo nỗi u sầu khiến trái tim em chợt nhói.
"Liệu có lâu không?" Em nghe rõ giọng nói run rẩy của mình. Trong lòng em giờ phút đó, dường như dấy lên một linh cảm mơ hồ, một điều gì đó không rõ ràng.
"Anh không biết. Anh cần phải sang Mỹ. Cha anh muốn anh tới đó... chữa bệnh".
"Anh bị bệnh sao?"
"Ừ! Một căn bệnh rất khó chữa, từ rất lâu rồi. Anh... đã không còn nhiều thời gian nữa, chỉ còn cách phẫu thuật".
Bị bệnh ư? Tại sao không nói gì với em? Tại sao bấy lâu nay em chẳng hay biết gì cả? Vì em vô tâm hay anh giỏi che giấu?
"Tỉ lệ phẫu thuật không cao". Sau vài giây im lặng, anh nói tiếp. "Anh đã định từ bỏ tất cả, bởi thế gian này vốn dĩ không còn gì đáng để anh lưu luyến nữa. Nhưng, anh đã gặp em. Có lẽ đó là định mệnh. Em là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của anh. Em là lí do duy nhất để anh tiếp tục sống. Vì em, anh muốn thử một lần... đương đầu với căn bệnh đó".
Nghẹn ngào. Muốn nói thật nhiều điều với anh, vậy mà chẳng thể thốt ra được. Nước mắt em rơi trong vô thức, hòa tan vào màn đêm tĩnh mịch.
"Thứ bảy tuần này anh sẽ đi".
Em hốt hoảng. Thứ bảy sao? Chẳng phải là hai ngày nữa? Chúng ta... chỉ còn hai ngày bên nhau sao.
Bàn tay em bất giác nắm chặt lấy tay anh. Tay anh rất lạnh, cái lạnh truyền qua tay em, len vào tận sâu thẳm trái tim em. Những giọt nước mắt ấm nóng đã lan tỏa, bao phủ trên gương mặt em.
"Sẽ ổn thôi... đúng không anh..." Câu nói ấy, gần như em đang tự nói với chính mình, giọng nói nhỏ tới mức chính bản thân em cũng không thể nghe rõ. Câu hỏi lạc vào hư vô, không một tiếng trả lời. Anh chỉ thinh lặng ôm em, ôm em thật chặt.
Anh à, nếu có thể ước một điều, em mong giây phút đó sẽ ngưng đọng mãi mãi trong dòng thời gian trôi vẫn đang qua vội vã. Nếu có thể, chỉ cần như thế thôi, chỉ cần được bên anh, cảm nhận hơi ấm của anh, cảm nhận vòng tay dịu dàng ôm lấy em, cảm nhận hơi thở của anh.
Tất cả... em chỉ cần như thế thôi...





* * *



Sân bay chiều thứ bảy...
Biệt li... li biệt... hội ngộ... chia li...
Anh đứng đó, dáng người cao dong dỏng nổi bật giữa dòng người đông đúc. Anh đứng trước mặt em... nhưng vì sao lại có cảm giác quá xa vời? Lần này anh đi... bao giờ mới trở lại.
Anh nhìn em thật lâu, nhẹ nhàng đưa tay vuốt mái tóc em.
"Anh phải đi rồi!"
"Hứa với em... anh sẽ trở về!"
Anh im lặng, chỉ đứng yên ở đó, và nhìn em.
"Hứa với em đi! Hãy hứa anh nhất định sẽ trở về! Anh còn nợ em một bản tình ca chưa viết, anh có nhớ không? Hãy hứa với em, anh sẽ trở về, nhất định phải trở về..."
Anh mỉm cười, thật dịu dàng, khe khẽ đáp: "Anh hứa!"
Em mỉm cười, cảm giác bất an trong lòng chợt tan biến. Em tin anh. Anh đã hứa, nhất định sẽ làm được mà, đúng không? Lời anh đã nói, nhất định phải giữ lấy, hãy giữ lấy... vì em...
Bóng dáng anh xa khuất dần, hòa trong dòng người tấp nập...
Máy bay cất cánh, mang anh xa rời em. Lần này ra đi, liệu nó có còn mang anh trở lại?
Hình bóng chiếc máy bay mờ dần nơi cuối trời. Ở nơi phương xa đó, hãy luôn vững lòng tin anh nhé. Hãy luôn nhớ rằng, ở nơi đây, luôn có em đợi anh... mãi mãi...


Tiễn anh đi rồi... em trở về tiếp tục cuộc sống trong đơn độc...
Anh à, tháng ngày không có anh là những tháng ngày cô đơn nhất trong cuộc đời em. Nơi cửa sổ ấy, không còn có bóng dáng một người ngồi đó, thổi những khúc nhạc buồn khiến trái tim em xao xuyến, không còn có một người đứng dưới mái hiên, mỉm cười với em, không còn có một người... yêu em... như anh nữa...
Bóng dáng anh hiện diện mọi nơi xung quanh em. Bất cứ nơi nào, em cũng chỉ nhìn thấy anh... chỉ có anh thôi. Kể cả trong giấc mơ hàng đêm... cũng chỉ có anh. Nhưng... vì sao... trong giấc mơ đó... anh xa vời đến vậy? Cho dù em cố đuổi theo, cho dù em cố níu lấy, cũng chẳng thể nào chạm được tới anh. Anh vẫn ở đó, nhìn em, mỉm cười, có điều, khoảng cách ấy... lại không cách nào thu hẹp.
Đó là gì vậy anh? Một điềm báo sao? Không thể nào là như vậy, đúng không anh? Anh đã hứa với em rồi mà. Bản tình ca anh còn nợ em, làm sao anh có thể quên đi được. Lời anh hứa, sao anh có thể quên đi được.
Đừng rời xa em... đừng bao giờ rời xa em... Anh nhất định sẽ vượt qua tất cả, đúng không? Rồi anh sẽ trở về... sẽ trở về... quay về bên em...


Anh à, em không còn nhớ được, khoảng thời gian chờ đợi đó kéo dài bao nhiêu lâu. Chỉ biết rằng, nó rất dài, rất dài, dài đến mức khiến em tưởng như đã héo mòn trong sự đợi chờ.
Và rồi cuối cùng sự chờ đợi đó cũng kết thúc, nhưng... đó không phải là... điều đó không giống như... điều em đã mong mỏi.
Nhận lá thư cuối cùng của anh viết cho em, trái tim em đau đớn như có ngàn vạn vết dao rạch lên nó. Em tưởng mình đã không còn thở nổi, tưởng rằng em đã không thể nào sống được nữa. Nếu thật sự là như vậy, chúng ta có thể ở bên nhau, đúng không anh? Nếu thật sự là như vậy, em và anh... sẽ đoàn tụ nơi thiên đường, đúng không anh?
Bức thư rất ngắn, chỉ có vài dòng chữ nghiêng nghiêng, nét chữ nắn nót nhưng vẫn lộ ra sự run rẩy. Nhói! Có phải bức thư này, anh đã viết trong sự đau đớn, trong cơn bệnh tật hành hạ? Anh... đã đau lắm đúng không? Em xin lỗi! Giá như em có thể bên anh... bên anh trong những giờ phút ấy, có lẽ em có thể sẻ chia cùng anh những nổi đau này.
"Hãy xem như tất cả là định mệnh. Định mệnh đã không cho chúng ta bên nhau. Em hãy mỉm cười và bước tiếp. Nơi thiên đường, anh sẽ mãi mãi dõi theo em.
Anh đã hứa sẽ quay trở về bên em. Nhưng... anh xin lỗi! Có lẽ anh đã không còn cơ hội nữa. Bản tình ca cuối cùng trong cuộc đời anh, anh đã viết bằng cả trái tim mình. Hãy để bản tình ca này... thay anh... quay về bên em".
Lật bức thư, chiếc đĩa CD nằm im lìm dưới đáy hộp. Em nhẹ nhàng vuốt lên mặt đĩa. Ở đó... dường như... vẫn còn đọng lại hơi ấm của anh.
Ngồi trên ghế sofa, ôm bức thư cuối cùng anh đã viết, xem món quà cuối cùng... anh dành tặng cho em...
Chiếc đĩa chầm chậm quay. Trên màn hình hiện lên hình ảnh anh với chiếc áo phông màu trắng sữa, gương mặt nhợt nhạt nhưng vẫn nở nụ cười vô cùng ấm áp.
"Em có nhớ anh đã nói sẽ viết cho em một bản tình ca?"
Nhớ chứ! Em nhớ tất cả những gì anh nói. Nhớ cả lời hứa trước lúc anh đi. Nhưng tại sao... anh lại không nhớ lời hứa đó?
"Thân xác anh có lẽ sẽ không thể trở về bên em được nữa. Nhưng linh hồn anh mãi mãi theo em. Hãy để bản tình ca này mang những yêu thương của anh... quay về bên em".
Tiếng nhạc trầm buồn, sâu lắng vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh vẫn vậy, vẫn là những bản nhạc buồn làm trái tim em đau nhói.
Giọng hát của anh ấm áp cất lên.
"Nếu dòng thời gian quay ngược
Anh ước mình chưa từng gặp nhau
Giá như ta cứ lướt qua giữa dòng đời vội vã
Thì chắc sẽ chẳng ai phải ôm những nỗi đau..."
"Đã không thể nào quay lại
Mãi mãi chẳng thể đổi thay thực tại đau thương
Nhưng em hãy luôn tin rằng
Dù ỏ nơi nào, anh mãi mãi yêu em..."
"Gửi linh hồn anh vào ngàn cơn gió
Mang những yêu thương quay về bên em
Gửi tình yêu anh vào cánh chim trời
Mang những kí ức quay lại
Thay anh... quay về bên em..."

Một cơn gió nhẹ nhàng lùa qua cửa sổ, vờn trên mái tóc em.
Anh à, gặp anh là điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời em.
Được yêu anh, được anh yêu, đó là phép màu kì diệu.
Hữu duyên ắt hữu phận...
Tin rằng... một ngày nào đó... một ngày không xa... anh và em... hai chúng ta... sẽ gặp lại...




20/04/2013
Nazu Kẹo Đắng