News Ticker

Menu
Con bạn thân,26,Cười lên cô bé của tôi,80,Danh Sách Truyện,5,Drop,5,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,25,Nhật ký chăn rau,1,Sad Ending,2,Tâm Sự,76,The Khải Huyền,16,Truyện 18,1,Truyện Ma,5,Truyện Ngắn,107,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Yêu thầm em gái bạn thân,1,

Arquivo do blog

Recent in Sports

Header Ads

Seo Services

TRAVEL$type=carousel

BUSINESS$type=complex$count=4

Browsing "Older Posts"

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 79

Thursday, September 8, 2016 /
cười lên cô bé của tôi voz
Có những khi bạn cần phải rời xa một thứ gì đó để hiểu rõ tầm quan trọng của nó mà biết trân trọng hơn, nhưng trường hợp của tôi thì không phải vậy. Tôi luôn nhận thấy được Vivi quan trọng với tôi đến nhường nào và tôi luôn muốn giữ em lại bên cạnh, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Tôi biết em có cuộc sống riêng của mình, gia đình em cũng vậy, tôi đâu thể ích kỷ giữ em mãi bên mình. Nhưng tôi chỉ mong một ngày nào đó, gia đình của em chính là tôi. Khi đó, em sẽ chẳng còn phải đi đâu xa để tìm kiếm sự ấm áp, thân thuộc, em cũng chẳng phải cất công rời nơi đây tìm về chốn cũ, dẫu biết rằng việc đó còn lâu lắm, nhưng chẳng ai đánh thuế ước mơ, và tôi đang... ngủ thì hiển nhiên là tôi có quyền mơ, đúng chứ nhỉ? :gach:

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 80

/
cười lên cô bé của tôi voz
Đang buồn, đang chán, tự nhiên Vivi mò về, đối với tôi mà nói thì đó thực sự là một niềm vui không thể nào diễn tả hết bằng lời. Tuy là vậy, tôi tự dưng cũng cảm thấy có lỗi, xét cho cùng thì cũng tại tôi mà Vivi cũng bỏ gia đình để về, nếu tôi không nhắn cái tin nhắn tai hại kia hay là tự dưng làm ra vẻ buồn tủi trên điện thoại. Nhưng cũng đâu thể trút hết mọi tội lỗi lên đầu tôi, dù sao thì tôi cũng khuyên em không về rồi cơ mà, ai bảo cố chấp, mê trai thì khổ, thế thôi?

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 78

/
cười lên cô bé của tôi voz
Lâu lắm rồi tôi mới có một ngày buồn như hôm nay, à có thể là thêm cả ngày mai, ngày mốt hoặc cả tuần sau nữa không biết chừng. Tại sao tôi buồn khi đang trong chuối ngày nghỉ sau khi thi học kì ư? Tại vì cô bạn thân nhất của tôi vừa mới rời tôi về quê thăm họ hàng và gia đình rồi, để lại tôi một mình chẳng biết làm gì cho đỡ buồn đây. Trước đây chừng vài tháng thì ước mơ lớn nhất của tôi là được ngồi nguyên ngày bên chiếc PC thân yêu và nghiền ngẫm game một cách thích thú, thế nhưng chẳng hiểu sao giờ đây tôi lại chẳng còn hứng khởi để làm điều đó nữa. Đành rằng tôi thường trốn Vivi để chơi games, cơ mà giờ không có ai ngăn cản tôi cũng đâm ra nhụt chí, chẳng thèm đụng vô nữa, đúng là dòng đời đổi thay, chẳng biết đâu mà lần.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 77

/
cười lên cô bé của tôi voz
Sau một buổi tiệc sinh nhật mà chẳng hiểu là của ai, tôi cũng buồn ngủ híp cả mắt và lồm cồm bò lên giường ngã vật ra. Thế nhưng Vivi dường như rất thích làm khổ tôi thì phải, cô nàng lôi tập truyện cổ tích ra và bắt tôi kể cho nghe, khi nào mà em ngủ tôi mới được nhắm mắt.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 76

/
cười lên cô bé của tôi voz
Vivi của tôi rất ngoan, điều này hoàn toàn đúng, Vivi của tôi hay khóc, điều này cũng không sai, và hơn thế nữa, Vi rất thương tôi, đứa nào dám hó hé phủ định những ý kiến trên thì tôi sẽ tặng cho vài cú đấm tiễn biệt. Thật sự thì tôi cũng chưa bao giờ đặt nặng vấn đề có hay không có tổ chức một bữa tiệc sinh nhật, như mọi năm, tôi chỉ rủ đám bạn thân của mình ra quán làm vài ván Đột Kích hay lang thang đá banh đá bóng các kiểu.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 75

/
cười lên cô bé của tôi voz
Trận đấu kết thúc với kết quả mà ai cũng biết là sao đấy, chúng tôi thua tan nát sau một hồi quần thảo với đội bạn với tỉ số đã được giảm nhẹ đi đáng kể so với con số ban đầu, đó là "n trừ 2". Nhưng dù sao đi nữa, thua thì vẫn là thua và chúng tôi vẫn phải chịu 70% tiền sân, vị chi là khoảng 50k, tính đi tính lại thì vẫn quá là rẻ và hiển nhiên là tôi không phải đóng vì tôi có đá đâu.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 73

/
cười lên cô bé của tôi voz
Vừa vô đến phòng, tôi ấn vivi ngồi ngay xuống giường, đóng cửa lại và bắt đầu... mắng. Nhạc mẫu đi vắng, thế nên tôi hiện tại toàn quyền xử lý nếu con bé không nghe lời, và giờ là thử nghiệm:
- Sao Vi cứ bênh nó thế hả? – Tôi quát to
Vivi cắn móng tay ra chiều hối lỗi:
- Nhưng mà Đạt có làm gì đâu, H đừng giận nữa mà!

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 74

/
cười lên cô bé của tôi voz
Sống trong thời đại mà người ta online Facebook nhiều hơn cả gặp mặt nhau thế này, tôi không nghĩ được lại có một thằng mặt dày hơn cả thằng Đạt, ấy thế mà giờ đây nó đã xuất hiện thật. Nó xuất hiện với danh nghĩa là bạn của thằng mặt mâm, thế nhưng mục đích của nó là gì thì tôi vẫn chưa rõ nhưng hiện nay thì nó đang định tán tỉnh người yêu tôi một cách trắng trợn và có phần sỗ sàng. Tại sao ư? Tại vì nó làm điều đó ngay trước mặt tôi chứ sao, ai đời lại đi cưa một đứa con gái mà ngay trước mặt người yêu của nó, hoạ có mấy thằng điên mới làm trò này, còn thằng này không điên, tôi chắc chắn, tôi chỉ không biết nó làm vậy vì ai và ai bảo nó làm mà thôi.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 72

/
cười lên cô bé của tôi voz
Lan man cũng quá lâu rồi, tôi quay xe chờ Vivi về nhà để kịp bữa cơm trưa, gì thì gì, người yêu có thể... bỏ chứ cơm thì không. Trên đường đi, trời tuy nắng nhưng vẫn có gió nên không khí hơi bị khó chịu một chút, chẳng thế mà suốt dọc đường, Vivi cứ luyên thuyên gì đó không ngừng nghỉ, thế cơ mà lúc ấy tôi đói muốn xỉu nên chẳng còn tí tâm trí nào mà nghe nữa, tôi chỉ biết phóng và phóng.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 71

/
cười lên cô bé của tôi voz
Trên đời này có nhiều huyền cơ có thể khiến bạn vui bất chợt nhưng cũng không ít những con kì đà cản mũi lâu lâu lại xuất hiện và báng bổ vào khung cảnh lãng mạn của bạn và người yêu, dù mục đích là đúng hay sai, nhân cách, phầm giá tốt hay xấu thì đó cũng là những việc làm không thể nào chấp nhận được. Đối với tôi, một khi tôi đã ghét một đứa nào đó thì dù sau này nó có thay đổi cách mấy tôi vẫn ghét, thằng Đạt cũng chẳng phải ngoại lệ, mặc dù cách cư xử của nó đã thay đổi chóng mặt so với trước đó, thế nhưng với một thằng nham hiểm, đầu óc tăm tối và cái mặt khó ưa đó, thì dù nó làm chuyện gì đi chăng nữa cũng khiến tôi phải lưu tâm, dù là nhỏ nhất.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 70

/
cười lên cô bé của tôi voz
Sau một buổi sáng căng thẳng và không kém phần mệt mỏi tại nhà Vivi, tôi cũng lặn lội chạy xe về nhà ăn cơm trưa và chuẩn bị cho buổi thể dục chiều nay, gì chứ dù học một ngày hai buổi thì không nên chút nào. Thế nhưng tôi lại quên mất rằng, Vivi đang ở nhà một mình, khi tôi vừa toan chạy ra dắt xe, cô nàng nắm tay tôi kéo lại:

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 69

/
cười lên cô bé của tôi voz
Đọc sách là một công việc giúp giải trí khá thú vị và không bao giờ nhàm chán, ít nhất thì đối với tôi. Chỉ cần có một chồng sách, bất kể là tranh truyện hay tiểu thuyết, tôi có thể ngồi im đọc từ sáng đến tối, tất nhiên là cũng phải nghỉ giữa chừng ăn uống, vệ sinh các kiểu :gach:. Thế nhưng cái mà tôi muốn nói đến ở đây là niềm đam mê đọc sách không giới hạn, tương tự như lúc này.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 67

/
cười lên cô bé của tôi voz
2 đứa ngồi nhìn nhau hồi lâu, đột nhiên một khoảng lặng bùng phát, chẳng ai biết nói gì, cũng chẳng biết làm gì, cứ mỗi lần Vivi không nói gì thì tôi cũng nín thinh theo, chẳng phải vì tôi nhút nhát hay sợ sệt, mà điều quan trọng là mỗi khi em im lặng cũng tức là lúc em đang chất chứa một nỗi niềm hay một tâm sự gì đó, tôi chẳng cần nói, chỉ cần âm thầm dành tặng đôi vai để em tựa vào, để em thỏ thẻ từng lời sâu kín :sexy:

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 68

/
cười lên cô bé của tôi voz
Sau màn "cầu hôn" vô cùng sến sụa của mình, tôi cũng ngồi lại một lát, chờ đến khi Vivi nhắm mắt ngủ khò thì mới yên tâm ra về sau khi mắc mùng mền chiếu gối cho cô bé. Ngoài trời tối đen như mực, cái không khí se lạnh của những ngày cuối đông thực sự rất tuyệt nếu bạn đang nằm trong chiếc giường ấm áp của mình, tuyệt hơn nữa là có người bạn yêu thương ở bên cạnh. Thế nhưng đây chưa phải là lúc mà tôi có thể tận hưởng trọn vẹn niềm vui ấy, chúng tôi còn trẻ, tương lai còn dài, thế nên cơ hội vẫn còn nhiều, cái gì phải đến rồi cũng sẽ tự đến mà thôi.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 66

/
cười lên cô bé của tôi voz
Như tôi đã từng nói đi nói lại trước đây, bất cứ điều gì liên quan đến thằng Đạt mặt mâm này đều mang tính chất khủng khiếp và kinh hoàng, hơn thế nữa nó còn có thể khiến cho tôi sốc tới óc và mồm há hốc như trời trồng. Lần này cũng vậy thôi, sau lời tiết lộ tưởng chừng như rất đơn giản và có phần bình thường của nó, tôi đâm ra choáng váng trong giây lát, nhưng rồi cũng trở lại tâm thế bình thường vì dù sao đi nữa, chuyện dó cũng đâu có liên quan đến tôi.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 65

/
cười lên cô bé của tôi voz
Nhạc phụ đánh xe đến đón 4 người chúng tôi. Thứ tự ngồi trên xe vẫn như lúc ban đầu, chỉ khác một chút là không còn cười nói sôi nổi như trước khi buổi cơm thân mật diễn ra mặc dù theo lý mà nói thì sau khi thoát khỏi cuộc tra khảo, chúng tôi phải cảm thấy hưng phấn và sung sướng hơn mới chuẩn xác. Mỗi người lại tự thả hồn vào một khoảng trời dành cho riêng mình.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 64

/
cười lên cô bé của tôi voz
Và tôi lại xém ngất, đã từ lâu rồi tôi không bị những pha thót tim như thế này nữa cho đến khi thằng mặt mâm "phiên bản hiền lành" lên tiếng xoá tan không khí có phần nặng nề:

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 63

/
cười lên cô bé của tôi voz
Từ nhỏ đến lớn, tôi ghét nhất là việc phải ngồi đối mặt với các bậc phụ huynh, bất kể là của tôi hay của người khác. Ngày còn bé, ở trong xóm, tôi thường hay chơi chung với hai thằng nhóc, một thằng nhỏ hơn tôi một tuổi tên là Tí còn thằng kia nhỏ hơn tôi hai tuổi tên là Toàn, ngày nhỏ thì mọi người gọi tôi là... Tèo. Thế là bộ tam T khuấy đảo cả khu phố, hết đá banh, bắn bi rồi đến phá làng phá xóm, tiêu biểu và có lẽ khó quên nhất là những lần đi phá chuông, tôi chắc rằng tất cả mọi người nếu đã chơi trò này thì đảm bảo nghiện :gach:, càng chơi càng thích, một khi đã thích thì nhà nào cũng nhích luôn. Chính vì sự tích quậy phá đó mà cuối cùng chúng tôi cũng gặp một bài học nhớ đời.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 62

/
cười lên cô bé của tôi voz
Tình hình là lúc này tâm trạng của tôi khá rối bời. Thứ nhất là vì sự thay đổi chóng mặt của thằng Đạt mặt mâm, không có lý nào mới vài ngày trước nó còn cay cú ăn thua với tôi mà giờ quay ngoắt 180 độ trở nên vô cùng "thân thiện" và "nhân ái".

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 61

/
cười lên cô bé của tôi voz
Tôi ngồi lặng yên hồi lâu, còn em áng chừng cũng thả hồn theo từng tia nắng le lói của buồi chiều tà. Đôi lúc tôi tự hỏi, tình yêu là gì mà có thể khiến con người ta thay đổi một cách chóng vánh đến như vậy? Trước khi quen em, tôi chỉ là một thằng nhóc con lớp 10, ngổ ngáo, lười học, ham chơi và tính tình vẫn còn trẻ con lắm.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 60

/
cười lên cô bé của tôi voz
Có vẻ là chúng tôi đang ở vào một tình thế hết sức là nguy hiểm. Chuyện 2 đứa chúng tôi yêu nhau thì ai cũng biết và thậm chí là chẳn ai cấm, thế nhưng chuyện mà một thằng con trai chui vào phòng cùng một đứa con gái, đã vậy còn nằm ôm nhau chặt cứng trên giường thì quả là một chuyện không hề đơn giản tí nào, chí ít là ở thời điểm đó, Vivi mới có 16 tuổi, chưa đủ tuổi... "làm liều".

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 59

/
cười lên cô bé của tôi voz
Tôi ghét bị con gái ôm, tôi thích được ôm gái hơn :gach:, thế nhưng gái đẹp thì phải xem xét lại. Trước giờ tôi cứ nghĩ rằng tôi yêu Vivi vì em xinh xắn, đáng yêu, thế nhưng đó chưa hẳn là lý do chính, ở ngoài kia biết bao cô xinh đẹp nhưng tôi cũng đâu có thích. Lý do chính là tính tình và cách nói chuyện của Vivi, trẻ con và vô cùng dễ thương, có cảm tưởng mỗi lần Vivi nói chuyện là lần đó tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, trong lòng bồi hồi quá thể. Ngày xưa tôi vậy đấy, nhưng giờ đỡ nhiều rồi.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 58

/
cười lên cô bé của tôi voz
Cảm giác của tôi lúc này giống như vừa nhìn thấy ma vậy mặc dù thực sự thì tôi cũng chưa gặp ma bao giờ, chỉ biết trố mắt ra mà ngắm, mà ngía, mà... sốc. Chẳng biết mắt tôi có vấn đề hay là sự việc nó vốn dĩ thế mà tôi lại thấy 2 nhỏ Huyền, một đứa ngồi vắt vẻo xem TV ở nhà, một đứa tay trong tay với thằng mặt mâm đáng ghét.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 57

/
cười lên cô bé của tôi voz
Tôi trố mắt trước cảnh tượng đang diễn ra, thật không thể nào hiểu nổi những gì đang diễn ra lúc này, 2 thằng cùng yêu một con à hay con nhỏ Huyền xinh xắn dễ thương kia giở trò bắt cá 2 tay? Quá nhiều chuyện khó giải thích xảy ra và hầu như đều có sự xuất hiện của "thằng bạn thân" của tôi, nào là việc nó bất ngờ ở Sài Gòn nhảy vô đây để rồi ở chung nhà với người yêu tôi, thứ hai nữa là việc nhỏ Huyền ôm eo nó chặt cứng ngay buổi tối hôm qua, và điều khủng khiếp nhất thì đang diễn ra vào lúc này.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 56

/
cười lên cô bé của tôi voz
Bộ mặt khả ố của 2 nhân vật "chính" vào lúc này đang khiến tôi dù mới ở trên thiên đường về cũng phải giật mình mà sợ khóc thét. Chẳng hiểu sao con nhỏ này có thể 2 mặt đến như vậy được nhỉ, rõ ràng chiều hôm qua thì mới đú đởn, ôm chân níu tay với thằng Tiến mà giờ thì lại đá lông nheo với một thằng mặt mâm đẹp trai khác :angry:. Nói chính xác hơn là chuyện bắt cá 2 tay của nhỏ Huyền tôi đã thấy từ tối hôm qua nhưng vẫn chưa đủ chứng cớ xác định, giờ với sự kiện trao nhau ánh nhìn vô cùng tình tứ như thế này thì dù có là một thằng thiểu năng cũng dễ dàng có thể tìm ra được câu trả lời. Tiện đường công tác, tôi quay sang hỏi Vivi:

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 55

/
cười lên cô bé của tôi voz
Khi chiếc xe Wave cùi mía của tôi đậu trước cửa nhà thì đồng hồ vừa điểm 10h30, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi trở về nhà muộn thế này mà chẳng có mục đích gì trong quãng thời gian đó. Uể oải mở cửa bước vào, căn nhà tối om, cả gia đình tôi đều đã vùi trong chăn nệm với giấc ngủ ấm áp, chỉ còn lại đứa con út là tôi – một thằng nhóc mới bị người yêu giận ngồi thu mình giữa bóng tối.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 54

/
cười lên cô bé của tôi voz
Tôi hốt hoàng, mắt mũi cứ thế mà trợn trừng hết cả lên. Người con gái đang ngồi sau lưng thằng Đạt kia chẳng phải là nhỏ Huyền hay sao, gương mặt không thể sai vào đâu được, chỉ khác một chút là tại sao hôm nay nhỏ Huyền lại đeo kính, khuyên tai lủng lẳng và ăn mặc có phần phong cách hơn thường lệ.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 53

/
cười lên cô bé của tôi voz
Tôi và Vivi ngồi trò chuyện tâm sự cả buổi, quên mất một việc là thằng Đạt vẫn còn vương vấn ở trong kia, à không nói chính xác là nó đã dắt xe ra ngoài ngồi và... nhìn bọn tôi từ lúc bắt đầu nói chuyện với nhỏ Huyền đến giờ. Theo dõi người khác trò chuyện là một điều không tốt, và chuyện này lại càng xấu hơn khi cái thằng theo dõi lại là cái thằng mà tôi ghét cay ghét đắng, ghét không thể để đâu cho hết ghét.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 52

/
cười lên cô bé của tôi voz
Thằng Tiến và nhỏ Huyền dẫn tôi và Vivi đi ra khỏi sân bóng, ra đến chỗ có 2 chiếc ghế đá ở gần khu dân cư, nhỏ Huyền cất lời:
- 2 người ngồi đi, tui có chuyện cần nói!

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 51

/
cười lên cô bé của tôi voz
Vivi đã ngủ khò trên vòng tay tôi, nhìn hình ảnh này, quả thật tôi cảm thấy như mình đang ôm cả thế giới, một cô bé quá đỗi dễ thương như thế này tại làm sao có thể là người yêu của tôi được, tôi không tin mặc dù đó là sự thật. Tôi chẳng nhận ra chút ít điểm tốt nào trong con người mình ngoài tài năng "chơi game" thiên bẩm và tính "hám gái" trời cho từ thưở mới lọt lòng.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 50

/
cười lên cô bé của tôi voz
Trận đấu trong khuôn khổ vòng bán kết giải thi đấu bóng đá toàn trường giữa 2 đội lớp A15 chúng tôi và A2 của thằng Tiến đang diễn ra vô cùng... tẻ nhạt và buồn chán. Thế trận lúc này hoàn toàn thuộc về bên phía lớp tôi với sự vượt trội của 2 siêu sao là Đạt và Lam, cặp bài trùng này đã liên tiếp dội bóng vào lưới của đối phương, bọn A2 lúc này chỉ còn biết hồng hộc chạy theo banh và hì hục vào lưới đếm bóng.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 49

/
cười lên cô bé của tôi voz
Tôi chớp mắt ngạc nhiên khi thấy khung cảnh cả đám đều hướng ánh mắt về phía mình, đám con gái lớp tôi thì bàn tán xôn xao trong khi tụi con trai tặc lưỡi ra vẻ suy nghĩ. "Bố mày có làm gì tụi mày không mà nhìn với ngó?" – tôi nghĩ ngợi. Bỗng tôi định thần lại vì ngay bên cạnh, Vivi đang nép vào người tôi như tìm kiếm sự che chở, và đến lúc này thì tôi đã xác định là mình... lỡ nhầm, người mà toàn thể quý vị đại biểu ở đây đang nhắm tới không phải là tôi, một thằng ất ơ không đáng nói mà là cô bé xinh xắn đáng yêu của tôi đây, Vivi. 2 thằng nhân vật chính tạo ra đợt sóng gió này thì đang nói gì đó với nhau, xem chừng mặt thằng Tiến có vẻ đang tức giận còn thằng Đạt "bạn tôi" thì đang khá hả hê. Thằng Phương quắn quay đầu lại hỏi tôi, giọng khó hiểu:

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 48

/
cười lên cô bé của tôi voz
Trong khi tôi và em vẫn đang mải mê đắm chìm trong niềm hạnh phúc ngọt ngào thì hiệp đấu đầu tiên đã kết thúc, cả bọn mặt mũi mồ hôi nhễ nhại, ngồi thở phì phò, riêng thằng Lam là có vẻ phởn nhất, còn mải mê tán gái đủ kiểu, nhìn mà buồn cười. Nãy giờ tôi cũng chẳng quan tâm mấy nên không rõ tỉ số trận đấu thế nào, tôi gọi thằng Phương quắn ơi ới:

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 47

/
cười lên cô bé của tôi voz
Tôi cộng thêm thằng Tiến đều đang trố mắt nhìn ra phía bên ngoài, hình bóng nhỏ nhắn quen thuộc ấy có lẽ cả 2 chúng tôi đều không thể quên. Huyền, trung tâm của buổi chiều ngày hôm nay, à không đúng phải nói là nguyên nhân của mọi rắc rối ngày hôm nay, nếu tôi chẳng hứa hẹn thề nguyện gì về việc sẽ trả thù, thì bây giờ tôi có thể ngang nhiên, đàng hoàng mà bước vào trận với tâm lý thoải mái và chắc hẳn rằng tôi đã có thể ngang nhiên mà phô diễn khả năng của mình chứ không phải là nằm bẹp dí ở đây.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 46

/
cười lên cô bé của tôi voz
Vivi im lặng, em chẳng nói gì, mặt chỉ hơi ửng đỏ, mắt vẫn còn ngấn nước nhưng vẫn đứng im, không có biểu hiện gì gọi là muốn dừng... ôm cả. Nhưng khác với những lần trước, lần này tôi là người chủ động kết thúc sự kiện vô cùng lãng mạn vì một lý do khá lãng nhách này. Tôi buông Vivi ra, lấy tay lau nước mắt cho em rồi lấy quả nón bảo hiểm hồng choé đội cho em rồi cười hì hì "tạ lỗi":

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 45

/
cười lên cô bé của tôi voz
Tôi trố mắt trước lời đề nghị của nhạc mẫu, phải nói đây đúng là lần đầu tiên nhạc mẫu đưa ra ý kiến mà không vừa lòng tôi, nhưng cũng như mọi lần, là phận "con rể quý" thì khi mẹ vợ đưa ra bất kì yêu cầu gì, tôi cũng đều cắn răng mà làm theo, lần này cũng không phải là ngoại lệ. Tôi cố nở một nụ cười thật tươi nhưng nhìn cứ "héo úa" một cách lạ thường mặc dù chắc là nhạc mẫu không nhận ra được sự khác biệt đó:

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 44

/
cười lên cô bé của tôi voz
Khoảng khắc tưởng như chỉ có trong những bộ phim tình cảm Hàn Quốc giờ đã xuất hiện ngay tại thời điểm này và người tạo nên những khung cảnh quá sức lãng mạn ấy chính là tôi và Vivi, 2 đứa trẻ chưa hiểu sự đời nhưng vẫn đủ lớn để biết trao tặng cho nhau những tình yêu nồng cháy và những nỗi niềm chưa gọi thành tên. Lau vội đi những giọt lệ ướt nhoà trên đôi má ấy, tôi nhận ra rằng mình thực sự đã lớn lên rất nhiều kể từ khi được gặp, được quen và được yêu em.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 43

/
cười lên cô bé của tôi voz
Gương mặt tôi lúc ấy theo những gì mà Vivi kể lại thì quả thật là rất khả ố và có phần gian xảo :sexy:. Tôi thì tất nhiên không thể thấy được mặt của chính mình nhưng tôi có thể cảm nhận được sự phấn khích đang dần dần dâng lên, đang đứng giữa một ngàn nỗi lo không tên và những tưởng là chỉ còn biết chấp nhận buông xuôi, thế nhưng trong một phút "xuất quỷ nhập thần" tôi đã tìm ra được một cách vô cùng vẹn toàn mà lại đơn giản đến bất ngờ.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 42

/
cười lên cô bé của tôi voz
Tôi cứ mải mê chìm đắm trong niềm hạnh phúc mới chớm nở cùng người con gái mình yêu mà không biết rằng có một cặp mắt vô cùng hãm đang lén quan sát chúng tôi. Thằng Đạt sau khi giả vờ xách vali lên lầu thì nó đứng ngay mé cửa phòng và nhìn thấy hết mọi hành động của 2 đứa nhưng thật sự thì nó đã đánh giá tôi quá thấp rồi. Tôi biết thừa là mọi chuyện sẽ không kết thúc đơn giản như vậy nên ngay sau khi nó đi tôi đã cố gắng nhìn theo để biết chính xác những gì nó đang định làm, nhưng thực ra lúc ấy tôi cũng chẳng hiểu nó nhìn 2 đứa tôi "tâm sự" để làm gì.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 41

/
cười lên cô bé của tôi voz
Bữa cơm trưa hôm nay có thể đã biến thành một thảm hoạ nếu như tôi không hạ mình nói ra một câu nói tưởng chừng như đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng ấy. Sau khi mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi, cả 5 người lại trở về với bữa cơm "thân mật", hết trò chuyện rồi hỏi han nhau đủ kiểu. Riêng Vivi thì tỏ ra hơi buồn và cũng không mấy quan tâm đến buổi "tâm sự" ấy, em chỉ tập trung ăn và... nhăn. Tôi liếc chừng thấy bộ dạng không mấy vui vẻ của em, tôi gắp cho em miếng thịt gà to không kém những gì nhạc mẫu đã tặng tôi hồi nãy:

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 40

/
cười lên cô bé của tôi voz
Trên bàn ăn có sự hiện diện của 3 người chứ không phải là mỗi nhạc mẫu, 2 con kỳ đà cản mũi chính là ông già nhạc phụ và thằng Đạt mặt hãm. Đến lúc này thì tôi đã lờ mờ đoán được lý do của buổi "lễ" hôm nay, chắc là thông báo rằng thằng Đạt sẽ học chung lớp với Vi và tôi nên 2 đứa tôi cần giúp đỡ nó hay đại loại thế. Thấy 2 người ở đó, tôi có hơi chút bối rối và giật mình nhưng dù gì Vivi cũng đang cõng Vivi xuống nên tôi cố làm ra vẻ thật sự tự nhiên mặc cho Vivi đang đỏ mặt trên lưng tôi. Tôi đưa Vivi xuống thật nhanh, em nhảy xuống rồi ngồi tọt vào ghế, dĩ nhiên là bên cạnh mẹ. Tôi cúi đầu lễ phép:

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 39

/
cười lên cô bé của tôi voz
Tôi dù trong lòng đang vô cùng cay cú và có phần tức giận nhưng cũng phải tỏ ra lịch sự và lễ phép bằng cách chạy ra chào một tiếng vì lúc này tôi đang đi cùng với con gái của ông ta, và quan trọng hơn hết là tôi muốn lấy lòng cả 2 đấng sinh thành của Vivi nên đành cắn răng làm vậy, nếu đi một mình thì còn lâu:

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 38

/
cười lên cô bé của tôi voz
Tối hôm ấy tôi không sao chợp mắt được, trong lòng cứ phải nói là nôn nao không để đâu cho hết, cứ chập chờn suy nghĩ về những điều đáng mong đợi trong ngày mai, chẳng biết nhạc mẫu sẽ đón tiếp mình như thế nào nhỉ, chắc phải rước cả cỗ xe ngựa đến nhà mình mất. Dòng suy nghĩ miên man của tôi cũng chấm dứt khi ông anh tôi đang nằm bên cạnh ngủ mà lăn lộn thế nào khiến cho cánh ta vạm vỡ của ổng đập thằng vào mặt tôi (ổng có tập thể hình được 2 năm rồi), đau thấy ông bà :angry:.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 37

/
cười lên cô bé của tôi voz
Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là dáo dác nhìn vào xem cả nhà đã về hết chưa, nói là cả nhà kể cũng hơi quá, người mà tôi sợ nhất vẫn là mẹ tôi, mỗi lần di chơi hay đi học về trễ là cằn nhằn liên tục, đến mà phát ớn, bây giờ tôi đã học đại học nhưng mọi chuyện vẫn chẳng có gi thay đổi so với ngày đó. Nhưng ngay lúc này, tôi vẫn thập thò ngoài cửa nhìn vô trong, trông chằng khác nào một thằng ăn trộm.

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 35

/
cười lên cô bé của tôi voz
Tôi tỉnh giấc, mắt nhắm mắt mở, tôi thấy mình đang nằm trên giường, chăn đắp cẩn thận nhưng... Vivi biến đâu mất. Tôi hoảng hồn bật dậy chạy ngay xuống nhà để kiếm em. Và quả đúng như tôi lo ngại, cô nàng đang nấu ăn ở bếp, tay thì chốc chốc đưa lên quệt mồ hồi, nhìn mà thương :sosad:. Tôi chạy lại gần rồi vòng tay ôm em từ đằng sau, tựa cằm lên vai em:

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 36

/
cười lên cô bé của tôi voz
2 đấng sinh thành của Vivi đang cãi nhau quên đời ở phía ngoài kia, còn tôi đi đang lọ mọ ngồi rửa chén trong nhà. Con gái của họ và là người yêu của tôi thì đang say giấc nồng, còn thằng nhân vật chính của câu chuyện thì đang... ăn phở. Điều quan trọng không phải là việc họ cãi nhau, thậm chí nếu muốn họ có thể đánh nhau cũng được, tôi không quan tâm, điều mà tôi không thể không để ý lúc này là câu nói của ông già nhạc phụ hồi nãy:

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 34

/
cười lên cô bé của tôi voz
Nhạc phụ và thằng Đạt cùng nhau lên xe rồi mất hút chỉ vài giây sau đó, riêng tôi và em đang ngồi trong nhà, hờ hững nhìn theo với cái án tử vừa khai. "Học chung lớp" với thằng đó, chắc tôi đến mà điên mất. Quan trọng nhất là cái thái độ lúc nó từ biệt ra về, cái vẻ mặt khinh khỉnh, có vẻ nó đang chuẩn bị một kế hoạch để đánh bật tôi chăng hay nó quá tự tin vì được nhạc phụ chống lưng?

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 33

/
cười lên cô bé của tôi voz
Sau khi nhạc phụ tiết lộ một tin động trời rằng thằng Đạt mặt hãm tuần sau sẽ học chung lớp với Vivi và tôi, mặt tôi đơ ra mất vài giât, mồm há hốc, mắt trợn ngược cả lên. Bỗng nhạc phụ vỗ vai tôi ý chừng mỉa mai:

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 32

/
cười lên cô bé của tôi voz
Tôi cứ thế phè phởn đi mua phở cho Vivi, trên đường về tôi còn suy nghĩ vẩn vơ đủ điều mà không biết rằng ở nhà vào lúc này lời đe doạ của nhạc phụ đã bắt đầu được tiến hành một cách nhanh chóng và có phần đáng sợ. Trong đầu óc tôi hiện lên bao suy nghĩ tích cực và có phần không đen tối cho lắm, có khi nào Vivi hạnh phúc quá lại cho tôi lên nằm ngủ chung không nhỉ? :sexy:

Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 31

/
cười lên cô bé của tôi voz
Bước vào phòng, tôi đứng sững sờ tại chỗ, Vivi đang nằm bất tỉnh dưới sàn nhà, bên cạnh là chiếc ly mới vừa rơi vỡ tan tành đồng thời tạo nên một tiếng động hãi hùng ban nãy. Chẳng kịp suy nghĩ gì nhiều nữa, tôi chạy ngay đến bế Vivi lên giường nằm để xem em có bị trầy xước chỗ nào hay không chứ em mà có mệnh hệ gì chắc tôi đến mà chết mất thôi. Chắc em té xuống trước rồi mới làm rơi cái ly thế nên em không bị xây xát ngoài da, tôi vỗ má em: