Cười lên cô bé của tôi 1 - Chap 41

Bữa cơm trưa hôm nay có thể đã biến thành một thảm hoạ nếu như tôi không hạ mình nói ra một câu nói tưởng chừng như đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng ấy. Sau khi mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi, cả 5 người lại trở về với bữa cơm "thân mật", hết trò chuyện rồi hỏi han nhau đủ kiểu. Riêng Vivi thì tỏ ra hơi buồn và cũng không mấy quan tâm đến buổi "tâm sự" ấy, em chỉ tập trung ăn và... nhăn. Tôi liếc chừng thấy bộ dạng không mấy vui vẻ của em, tôi gắp cho em miếng thịt gà to không kém những gì nhạc mẫu đã tặng tôi hồi nãy:

























Social Links: